1 Nước ao cuối thu tản ra cái lạnh thấu xương. Tiêu Tịch Ngọc theo bản năng vẫy vùng trong nước, bọt nước không ngừng bắn lên tung tóe. Ta nín thở bơi đến cạnh hắn, một tay nắm lấy tay hắn, một tay đưa lên môi khẽ lắc đầu, ra hiệu bảo hắn im lặng. Thiếu niên dừng động tác, gắt gao nhìn chằm chằm ta, đáy mắt tràn ngập vẻ cảnh giác cùng phòng bị. Thấy hắn không giãy giụa nữa, ta thở phào nhẹ nhõm, kéo hắn nấp vào giữa bụi sen, nhô đầu lên mặt nước để đổi khí. Chỉ một lát sau, trên bờ liền vang lên tiếng bước chân dồn dập lộn xộn. Ta siết chặt tay hắn, một lần nữa lặn xuống nước. Đám người trên bờ ồn ào huyên náo, đều đang lùng sục tung tích của Tiêu Tịch Ngọc. Gợn sóng trên mặt nước dần tan, những đài sen chen chúc nhau đã giúp che giấu đi động tĩnh không lớn không nhỏ vừa rồi của chúng ta. Thiếu niên vùng khỏi tay ta, kéo giãn khoảng cách với ta, rũ mắt xuống không biết đang nghĩ ngợi điều gì. Đồ sói con vô ơn. Ta dời tầm mắt, bĩu môi. Nếu không phải sợ đám…
Tác giả: