1. Nghe câu trả lời đầy tự ti của tôi, mẹ hung dữ liếc tôi. Bà vừa định càu nhàu thêm mấy câu thì dì Lâm gọi điện mời nhà tôi sang dùng cơm. Mẹ nhất quyết kéo tôi đi cùng, thế là tôi lại phải đụng mặt Trần Triều Trì. Trên bàn ăn, Trần Triều Trì ngồi ngay cạnh tôi. Anh ta thản nhiên đẩy đĩa gà xào cung bảo mà tôi thích nhất đến trước mặt tôi. Đũa của tôi lại lướt qua đĩa gà, gắp một cọng đậu cô ve mà bình thường tôi vốn không bao giờ đụng tới. Anh ta khẽ nhướng mày, khóe môi nhếch lên một nụ cười không rõ ý vị. Bên cạnh, mẹ tôi và dì Lâm đang rôm rả trò chuyện. Chiều nay, một người bạn của dì Lâm dắt cháu gái sang chơi nhà. Gọi là sang chơi, nhưng thực chất là mượn dịp Trần Triều Trì đang ở quê để xem mắt. Anh ta mới về nghỉ Tết được nửa tháng mà ngưỡng cửa nhà dì Lâm đã sắp bị họ hàng, làng xóm giẫm nát rồi. Mọi năm anh ta ghét nhất phải đối phó với mấy chuyện này, lúc nào cũng tìm đủ lý do để lánh mặt. Vậy mà năm nay, hiếm thấy anh ta lại chịu phối hợp. 2. Mẹ tôi bắt đầu dò hỏi về…
Tác giả: