*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Khi Hà Ngự trút hơi thở cuối cùng, cậu đã ngộ ra một đạo lý: Tiền kiếm được bằng cách liều mạng lúc còn trẻ chưa chắc đã kịp tiêu tới tay mình, nhưng cái mạng đem ra liều thì đúng là đã liều mất luôn rồi. Nếu nhận ra điều này sớm hơn, cậu đã chẳng phải làm việc quá sức đến mức đột tử. May mắn thay, cậu lại có thêm một kiếp nữa. Bảy giờ sáng, kéo rèm cửa ra, ánh nắng tràn vào xua tan bóng tối trong phòng. Hà Ngự mở cửa sổ, hít một hơi thật sâu bầu không khí trong lành giữa tiếng chim lảnh lót. Cậu rất hài lòng với cuộc sống sau khi xuyên không—— Nếu như trong nhà không có một con quỷ đang ẩn nấp thì tốt hơn. Hà Ngự liếc khóe mắt về góc phòng khách. Ở đó đặt một kệ hoa bằng gỗ, trên kệ có một chậu lan huệ tây, ánh nắng đổ dài tạo thành một bóng đen xiên xẹo. (*) Lan huệ tây : Nửa đầu cái bóng vẫn rất bình thường, nhưng nửa sau bỗng phình to thành một khối…
Tác giả: