Khi chiếc xe tải lao thẳng về phía mình, Phương Bạch vừa lúc ngẩng đầu lên. Tiếng còi xe chói tai vang lên, Phương Bạch nhìn tài xế taxi điên cuồng đánh tay lái, ông ta muốn thoát khỏi vụ va chạm, nhưng mọi thứ đều vô dụng. Tử vong... chỉ trong chớp mắt. Giây tiếp theo. Dưới chân Phương Bạch bỗng hẫng một cái. Phương Bạch mơ màng mở mắt ra, khi nhìn thấy ánh sáng bên dưới cửa sổ, đôi mắt nàng lại chậm rãi nhắm lại. Con người khi bừng tỉnh sau một cơn ác mộng, thường sẽ có những giây phút thất thần ngắn ngủi. Trong lúc ý thức dần quay trở lại, dây thần kinh đang căng chặt của Phương Bạch mới được thả lỏng. May quá, chỉ là mơ thôi, tai nạn xe cộ đó đã không thực sự xảy ra. Có điều giấc mơ này quá mức chân thực, Phương Bạch có cảm giác như thể nàng vừa mới lìa đời vậy. Chưa kịp để Phương Bạch thở phào một hơi, bên tai bỗng vang lên giọng nói của một người phụ nữ: "Tiểu thư, ta muốn uống nước không?" Đầu lưỡi Phương Bạch lướt qua làn môi hơi khô khốc, nàng theo bản năng trả lời: "Được,…

Truyện chữ