01   Tất cả đều do ta tham luyến sắc đẹp mà ra.   Trên đường thảo phạt phương Nam trở về, đi ngang qua Nam Cương, ta đã nhặt được Lăng Thương.   Thiếu niên mặc trang phục người Miêu, quần áo rách rưới, đang bị đại quân làm cho kinh sợ ngay trước đầu ngựa.   Trên cổ chân tr*n tr** của hắn có đeo một chiếc lục lạc bằng bạc. Gió thổi qua, tiếng chuông thanh thúy, ngân vang tận vào trái tim đang rục rịch của ta.   Ta ngồi trên ngựa từ trên cao nhìn xuống nheo mắt đánh giá hắn.   Hắn ở dưới đất, run rẩy sợ hãi rụt rè nhìn ta.   Dáng vẻ này của hắn rất hợp ý ta.   Ta lập tức xoay người xuống ngựa, khom lưng xuống, vác bổng hắn lên vai.   Trong tiếng huýt sáo của đám tướng sĩ, ta vác mỹ nam nhân về doanh trại.   Vào đến lều, ta ném hắn lên giường.   Vì hành quân nên điều kiện đơn sơ, ván giường cứng nhắc khiến hắn đau đớn hừ nhẹ một tiếng.   Nhưng bản tướng quân chẳng quản được nhiều như thế. Ta xoay người đè lên, bắt đầu xé quần áo của hắn.   Khuôn mặt nhỏ nhắn của hắn tái nhợt, hoảng hốt…

Chương 7: Ngoại truyện - Thiếu niên Lăng Thương

Thiếu Niên Miêu Cương Và Nữ Tướng Quân Thổ PhỉTác giả: Giáo Phái Thánh Hỏa Meo MeoTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường01   Tất cả đều do ta tham luyến sắc đẹp mà ra.   Trên đường thảo phạt phương Nam trở về, đi ngang qua Nam Cương, ta đã nhặt được Lăng Thương.   Thiếu niên mặc trang phục người Miêu, quần áo rách rưới, đang bị đại quân làm cho kinh sợ ngay trước đầu ngựa.   Trên cổ chân tr*n tr** của hắn có đeo một chiếc lục lạc bằng bạc. Gió thổi qua, tiếng chuông thanh thúy, ngân vang tận vào trái tim đang rục rịch của ta.   Ta ngồi trên ngựa từ trên cao nhìn xuống nheo mắt đánh giá hắn.   Hắn ở dưới đất, run rẩy sợ hãi rụt rè nhìn ta.   Dáng vẻ này của hắn rất hợp ý ta.   Ta lập tức xoay người xuống ngựa, khom lưng xuống, vác bổng hắn lên vai.   Trong tiếng huýt sáo của đám tướng sĩ, ta vác mỹ nam nhân về doanh trại.   Vào đến lều, ta ném hắn lên giường.   Vì hành quân nên điều kiện đơn sơ, ván giường cứng nhắc khiến hắn đau đớn hừ nhẹ một tiếng.   Nhưng bản tướng quân chẳng quản được nhiều như thế. Ta xoay người đè lên, bắt đầu xé quần áo của hắn.   Khuôn mặt nhỏ nhắn của hắn tái nhợt, hoảng hốt… Ta vốn là con thứ của Nam Cương, chẳng liên quan gì đến vương vị. Năm mười hai tuổi, ta đến Giang Nam của Lê Bắc du ngoạn. Gặp phải thích khách, không may rơi xuống nước, được một người cứu lên và ôm vào lòng. Hành động của nàng rất thô lỗ, lời nói cũng mang theo vẻ lưu manh của quân ngũ. Nhưng nàng đã dịu dàng lau khô những giọt nước trên mặt ta, và cởi áo ngoài khoác cho ta. Vì lúc nhảy xuống hồ đã làm mất giày, nên nàng đã nhìn thấy đôi bàn chân trần của ta. Nàng một bên dùng giọng điệu đăng đồ tử cùng ta nói: "Ngươi chân này lớn lên thực sự đẹp, nếu có thể mang lên lục lạc sẽ càng đẹp mắt."  Một bên cởi xuống hài của chính mình đưa cho ta. Sau khi trở về, chẳng hiểu sao ta lại nhờ người tìm đến bậc thầy thủ công để đúc một chiếc lục lạc đeo chân. Sau này, gặp lại nàng là ở biên phòng của Lê Bắc. Ta mới biết được, nàng chính là Kiêu kỵ tướng quân Lâm Huyết Vi. Người ngoại quốc gọi nàng là Quỷ Diện tướng quân, dụng binh như thần, bách chiến bách thắng.  Nàng trông chẳng giống quỷ diện chút nào, ngược lại còn vô cùng diễm lệ. Vẻ đẹp của nàng giống như một lưỡi kiếm sắc bén vừa rút khỏi bao, kiêu ngạo phóng túng, lạnh lùng quyến rũ đến mức khiến người ta muốn quy phục. Nếu nàng là một nữ nhi bình thường, chắc chắn sẽ thu hút vô số người đến cầu thân. Nhưng trên người nàng lại mang theo sát khí của nhiều năm chinh chiến, hễ mở miệng là sặc mùi lưu manh, khiến người ta chỉ có thể đứng từ xa mà nhìn. Nhưng ta lại rất thích. Như vậy, những kẻ nhòm ngó nàng sẽ ít đi rất nhiều. Nhưng ta vẫn nghe được những tin tức không như mong đợi. Người đời nói nàng ham mê sắc đẹp, giỏi chuyện phong nguyệt. Lúc hành quân luôn có nam tử dung mạo tuấn tú đi theo bên cạnh. Những lời này như một cái gai đâm vào trái tim ngày càng điên cuồng của ta. Ta bắt đầu không cam lòng làm một vị hoàng tử không có thực quyền.  Ta muốn có quyền lực, ta muốn có năng lực để có thể sánh ngang với nàng. Ta ẩn nhẫn nhiều năm, cuối cùng cũng bước lên ngôi vị Nam Cương Vương này. Sau đó, mật thám của ta ở Lê Bắc truyền tin tức về. Ta cười nhạo không thôi, một vị hoàng đế chỉ say mê trường sinh bất lão thì lấy tư cách gì để sở hữu nàng, để nàng phải liều mạng như vậy. Thế là ta phái người tung ra một tin đồn, nói rằng thánh vật Miêu Cương của ta có thể chữa bách bệnh, kéo dài tuổi thọ. Ta đã chờ đợi trên con đường hành quân trở về của nàng, xuất hiện ngay trước đầu ngựa của nàng. Vậy mà nàng lại không nhận ra ta. Nhưng nàng đã vác ta trở về. Ta thầm cười không ngớt, bao nhiêu năm không gặp. Nàng vẫn thô lỗ như vậy. Tuy nhiên, nàng là của ta, và nhất định phải thuộc về ta! –Hoàn–

Ta vốn là con thứ của Nam Cương, chẳng liên quan gì đến vương vị.

 

Năm mười hai tuổi, ta đến Giang Nam của Lê Bắc du ngoạn.

 

Gặp phải thích khách, không may rơi xuống nước, được một người cứu lên và ôm vào lòng.

 

Hành động của nàng rất thô lỗ, lời nói cũng mang theo vẻ lưu manh của quân ngũ.

 

Nhưng nàng đã dịu dàng lau khô những giọt nước trên mặt ta, và cởi áo ngoài khoác cho ta.

 

Vì lúc nhảy xuống hồ đã làm mất giày, nên nàng đã nhìn thấy đôi bàn chân trần của ta.

 

Nàng một bên dùng giọng điệu đăng đồ tử cùng ta nói: "Ngươi chân này lớn lên thực sự đẹp, nếu có thể mang lên lục lạc sẽ càng đẹp mắt." 

 

Một bên cởi xuống hài của chính mình đưa cho ta.

 

Sau khi trở về, chẳng hiểu sao ta lại nhờ người tìm đến bậc thầy thủ công để đúc một chiếc lục lạc đeo chân.

 

Sau này, gặp lại nàng là ở biên phòng của Lê Bắc.

 

Ta mới biết được, nàng chính là Kiêu kỵ tướng quân Lâm Huyết Vi.

 

Người ngoại quốc gọi nàng là Quỷ Diện tướng quân, dụng binh như thần, bách chiến bách thắng.

 

 

Nàng trông chẳng giống quỷ diện chút nào, ngược lại còn vô cùng diễm lệ.

 

Vẻ đẹp của nàng giống như một lưỡi kiếm sắc bén vừa rút khỏi bao, kiêu ngạo phóng túng, lạnh lùng quyến rũ đến mức khiến người ta muốn quy phục.

 

Nếu nàng là một nữ nhi bình thường, chắc chắn sẽ thu hút vô số người đến cầu thân.

 

Nhưng trên người nàng lại mang theo sát khí của nhiều năm chinh chiến, hễ mở miệng là sặc mùi lưu manh, khiến người ta chỉ có thể đứng từ xa mà nhìn.

 

Nhưng ta lại rất thích.

 

Như vậy, những kẻ nhòm ngó nàng sẽ ít đi rất nhiều.

 

Nhưng ta vẫn nghe được những tin tức không như mong đợi.

 

Người đời nói nàng ham mê sắc đẹp, giỏi chuyện phong nguyệt.

 

Lúc hành quân luôn có nam tử dung mạo tuấn tú đi theo bên cạnh.

 

Những lời này như một cái gai đâm vào trái tim ngày càng điên cuồng của ta.

 

Ta bắt đầu không cam lòng làm một vị hoàng tử không có thực quyền.

 

 

Ta muốn có quyền lực, ta muốn có năng lực để có thể sánh ngang với nàng.

 

Ta ẩn nhẫn nhiều năm, cuối cùng cũng bước lên ngôi vị Nam Cương Vương này.

 

Sau đó, mật thám của ta ở Lê Bắc truyền tin tức về.

 

Ta cười nhạo không thôi, một vị hoàng đế chỉ say mê trường sinh bất lão thì lấy tư cách gì để sở hữu nàng, để nàng phải liều mạng như vậy.

 

Thế là ta phái người tung ra một tin đồn, nói rằng thánh vật Miêu Cương của ta có thể chữa bách bệnh, kéo dài tuổi thọ.

 

Ta đã chờ đợi trên con đường hành quân trở về của nàng, xuất hiện ngay trước đầu ngựa của nàng.

 

Vậy mà nàng lại không nhận ra ta.

 

Nhưng nàng đã vác ta trở về.

 

Ta thầm cười không ngớt, bao nhiêu năm không gặp.

 

Nàng vẫn thô lỗ như vậy.

 

Tuy nhiên, nàng là của ta, và nhất định phải thuộc về ta!

 

–Hoàn–

Thiếu Niên Miêu Cương Và Nữ Tướng Quân Thổ PhỉTác giả: Giáo Phái Thánh Hỏa Meo MeoTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường01   Tất cả đều do ta tham luyến sắc đẹp mà ra.   Trên đường thảo phạt phương Nam trở về, đi ngang qua Nam Cương, ta đã nhặt được Lăng Thương.   Thiếu niên mặc trang phục người Miêu, quần áo rách rưới, đang bị đại quân làm cho kinh sợ ngay trước đầu ngựa.   Trên cổ chân tr*n tr** của hắn có đeo một chiếc lục lạc bằng bạc. Gió thổi qua, tiếng chuông thanh thúy, ngân vang tận vào trái tim đang rục rịch của ta.   Ta ngồi trên ngựa từ trên cao nhìn xuống nheo mắt đánh giá hắn.   Hắn ở dưới đất, run rẩy sợ hãi rụt rè nhìn ta.   Dáng vẻ này của hắn rất hợp ý ta.   Ta lập tức xoay người xuống ngựa, khom lưng xuống, vác bổng hắn lên vai.   Trong tiếng huýt sáo của đám tướng sĩ, ta vác mỹ nam nhân về doanh trại.   Vào đến lều, ta ném hắn lên giường.   Vì hành quân nên điều kiện đơn sơ, ván giường cứng nhắc khiến hắn đau đớn hừ nhẹ một tiếng.   Nhưng bản tướng quân chẳng quản được nhiều như thế. Ta xoay người đè lên, bắt đầu xé quần áo của hắn.   Khuôn mặt nhỏ nhắn của hắn tái nhợt, hoảng hốt… Ta vốn là con thứ của Nam Cương, chẳng liên quan gì đến vương vị. Năm mười hai tuổi, ta đến Giang Nam của Lê Bắc du ngoạn. Gặp phải thích khách, không may rơi xuống nước, được một người cứu lên và ôm vào lòng. Hành động của nàng rất thô lỗ, lời nói cũng mang theo vẻ lưu manh của quân ngũ. Nhưng nàng đã dịu dàng lau khô những giọt nước trên mặt ta, và cởi áo ngoài khoác cho ta. Vì lúc nhảy xuống hồ đã làm mất giày, nên nàng đã nhìn thấy đôi bàn chân trần của ta. Nàng một bên dùng giọng điệu đăng đồ tử cùng ta nói: "Ngươi chân này lớn lên thực sự đẹp, nếu có thể mang lên lục lạc sẽ càng đẹp mắt."  Một bên cởi xuống hài của chính mình đưa cho ta. Sau khi trở về, chẳng hiểu sao ta lại nhờ người tìm đến bậc thầy thủ công để đúc một chiếc lục lạc đeo chân. Sau này, gặp lại nàng là ở biên phòng của Lê Bắc. Ta mới biết được, nàng chính là Kiêu kỵ tướng quân Lâm Huyết Vi. Người ngoại quốc gọi nàng là Quỷ Diện tướng quân, dụng binh như thần, bách chiến bách thắng.  Nàng trông chẳng giống quỷ diện chút nào, ngược lại còn vô cùng diễm lệ. Vẻ đẹp của nàng giống như một lưỡi kiếm sắc bén vừa rút khỏi bao, kiêu ngạo phóng túng, lạnh lùng quyến rũ đến mức khiến người ta muốn quy phục. Nếu nàng là một nữ nhi bình thường, chắc chắn sẽ thu hút vô số người đến cầu thân. Nhưng trên người nàng lại mang theo sát khí của nhiều năm chinh chiến, hễ mở miệng là sặc mùi lưu manh, khiến người ta chỉ có thể đứng từ xa mà nhìn. Nhưng ta lại rất thích. Như vậy, những kẻ nhòm ngó nàng sẽ ít đi rất nhiều. Nhưng ta vẫn nghe được những tin tức không như mong đợi. Người đời nói nàng ham mê sắc đẹp, giỏi chuyện phong nguyệt. Lúc hành quân luôn có nam tử dung mạo tuấn tú đi theo bên cạnh. Những lời này như một cái gai đâm vào trái tim ngày càng điên cuồng của ta. Ta bắt đầu không cam lòng làm một vị hoàng tử không có thực quyền.  Ta muốn có quyền lực, ta muốn có năng lực để có thể sánh ngang với nàng. Ta ẩn nhẫn nhiều năm, cuối cùng cũng bước lên ngôi vị Nam Cương Vương này. Sau đó, mật thám của ta ở Lê Bắc truyền tin tức về. Ta cười nhạo không thôi, một vị hoàng đế chỉ say mê trường sinh bất lão thì lấy tư cách gì để sở hữu nàng, để nàng phải liều mạng như vậy. Thế là ta phái người tung ra một tin đồn, nói rằng thánh vật Miêu Cương của ta có thể chữa bách bệnh, kéo dài tuổi thọ. Ta đã chờ đợi trên con đường hành quân trở về của nàng, xuất hiện ngay trước đầu ngựa của nàng. Vậy mà nàng lại không nhận ra ta. Nhưng nàng đã vác ta trở về. Ta thầm cười không ngớt, bao nhiêu năm không gặp. Nàng vẫn thô lỗ như vậy. Tuy nhiên, nàng là của ta, và nhất định phải thuộc về ta! –Hoàn–

Chương 7: Ngoại truyện - Thiếu niên Lăng Thương