Tôi khiêng theo một chiếc túi đan cực lớn bước đi trên con đường quê. Suốt dọc đường hỏi bảy, tám người, cuối cùng cũng tìm được cửa nhà Phó Lâm Châu. Bọn họ nói, cô đi về phía đông, căn nhà ngói mới có sân, chính là nơi đấy. Lúc này đang giữa trưa, gió mát cuốn theo những đợt nóng ập đến phía tôi. Tôi đặt túi đan xuống, thẳng thắt lưng, bắt đầu gõ cửa. “Phó Lâm Châu, anh có ở nhà không?” “Phó Lâm Châu, anh mở cửa đi!” “Phó Lâm Châu, đừng trốn trong đó mà không lên tiếng, tôi biết anh ở nhà đấy!” Qua hồi lâu. Phó Lâm Châu với vẻ mặt đen xì khó chịu, vừa mặc chiếc áo sơ mi không tay vừa mở cửa. “Anh làm gì vậy? Sao lâu thế mới mở cửa! Tôi kêu khản cả giọng rồi!” Phó Lâm Châu chặn ở cửa không cho tôi vào. Tôi cúi người lao vào trong, lại bị kéo trở ra. “Làm gì vậy? Trong đó có người giấu à? Để cho tôi, cô vợ chưa cưới này, tới đây bắt gian!” Một tiếng “loảng xoảng” vang lên. Trong sân có một người phụ nữ, chiếc bát sứ trong tay rơi xuống đất. “Đây là ai?” Tôi hỏi. “Vợ tôi.” Anh ta đáp…
Tác giả: