Trong không gian phảng phất hương cà phê thanh tao, nắng chiều đang nhuốm màu lên vạn vật. Khương Tảo và Diệp Hy kéo ghế ngồi sát bên cạnh Lâm Ngữ. Hai cô nàng hớn hở tựa vào lưng ghế của bạn mình, hỏi dồn: “Cậu định chốt anh chàng này thật à? Không định đi xem mắt thêm vài chỗ nữa sao?” Lâm Ngữ mặc chiếc áo len trắng, để lộ bờ vai trắng ngần. Cô tựa mình vào ghế, mỉm cười đáp: “Đã thấy vừa mắt rồi thì việc gì phải xem thêm nữa.” “Uầy uầy, đưa ảnh đây cho chúng tớ xem nào.” Hai cô bạn đồng loạt xòe tay ra đòi xem. Lâm Ngữ cầm điện thoại định mở lên thì vừa lúc tiếng chuông cửa vang lên, có người đẩy cửa bước vào. Người đang tới mặc nguyên một cây đen trên người, từ sơ mi cho đến quần dài, bên trong thấp thoáng chiếc áo phông cùng màu qua lớp tay áo xắn cao. Đôi lông mày dài và đôi mắt hẹp toát ra vẻ lạnh lùng, tựa như mang theo một luồng gió tuyết của mùa đông tràn vào căn phòng. Khương Tảo và Diệp Hy thoáng khựng lại khi nhìn thấy anh. Dẫu đã là bạn học bao nhiêu năm, đôi khi họ vẫn…

Truyện chữ