“Đứng lại! Đừng chạy!” “Mau! Mau bắt người đàn bà thối tha đó về cho ông! Mẹ kiếp, ông đây bỏ ra hơn hai vạn tệ mới mua được vợ, nếu để cô ta chạy đi mất thì ông đây tìm ai sinh con trai cho ông!” “Anh Sơn đừng hoảng hốt, chỗ của chúng ta rất hẻo lánh, khắp nơi đều là đường núi, người bé tí như cô ta không chạy thoát được đâu!” “Đúng vậy! Để xem cô ta có thể chạy bao lâu!” Những kẻ truy đuổi phía sau càng ngày càng gần hơn, những ánh đèn pin nhấp nháy giống như những con d.a.o sắc bén cắt khu rừng tối tăm trước mặt họ thành từng mảnh chia năm xẻ bảy. Trần Tuyết Nhược run rẩy cả người, khuôn mặt không còn giọt máu, nhưng cô ấy không dám dừng chân chút nào. Không thể bị bắt về… Tuyệt đối không thể bị bắt về! Nếu không cô ấy sẽ phải ở lại ngọn núi hẻo lánh này cả đời, sinh con trai cho người đàn ông chột mắt xấu xí và hung dữ! Cô ấy chỉ mới mười chín tuổi, cuộc sống đại học của cô ấy vừa mới bắt đầu, gia đình và bạn bè của cô ấy đều đang chờ cô ấy trở về nhà… Nước mắt không tự chủ được…
Chương 117
Có Tin Ta Ăn Thịt Ngươi Không?Tác giả: Hoa Lí Tầm HoanTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Đứng lại! Đừng chạy!” “Mau! Mau bắt người đàn bà thối tha đó về cho ông! Mẹ kiếp, ông đây bỏ ra hơn hai vạn tệ mới mua được vợ, nếu để cô ta chạy đi mất thì ông đây tìm ai sinh con trai cho ông!” “Anh Sơn đừng hoảng hốt, chỗ của chúng ta rất hẻo lánh, khắp nơi đều là đường núi, người bé tí như cô ta không chạy thoát được đâu!” “Đúng vậy! Để xem cô ta có thể chạy bao lâu!” Những kẻ truy đuổi phía sau càng ngày càng gần hơn, những ánh đèn pin nhấp nháy giống như những con d.a.o sắc bén cắt khu rừng tối tăm trước mặt họ thành từng mảnh chia năm xẻ bảy. Trần Tuyết Nhược run rẩy cả người, khuôn mặt không còn giọt máu, nhưng cô ấy không dám dừng chân chút nào. Không thể bị bắt về… Tuyệt đối không thể bị bắt về! Nếu không cô ấy sẽ phải ở lại ngọn núi hẻo lánh này cả đời, sinh con trai cho người đàn ông chột mắt xấu xí và hung dữ! Cô ấy chỉ mới mười chín tuổi, cuộc sống đại học của cô ấy vừa mới bắt đầu, gia đình và bạn bè của cô ấy đều đang chờ cô ấy trở về nhà… Nước mắt không tự chủ được… Đúng là Xích Viêm đã biết đến sự tồn tại của Hồ Lê từ lâu, thậm chí còn từng tìm con mình.Vì vậy ông ấy đã trả lời A Ngọc: “Ta là cha của Hồ Lê, con có thể gọi ta là Xích Viêm.”“Cha?” A Ngọc nghe vậy thì sửng sốt nhưng vẫn chưa hoàn toàn tin lời ông ấy. “Ta... ta chưa bao giờ nghe A Lê nhắc đến cha mình, làm sao ngài chứng minh được thân phận mình? Còn nữa, nếu ngài thật sự là cha của chàng thì sao phải đợi đến khi chàng đi rồi mới lộ diện?”Đối mặt với thái độ tỉnh táo và cảnh giác của A Ngọc, Xích Viêm không giận mà chỉ hiền hòa nhìn cô ấy, nói: “Bởi vì ta không còn thời gian nữa.”“Không còn thời gian? Là sao.”A Ngọc chưa hỏi xong thì Xích Viêm dường như không chịu đựng được nữa, phun ra một ngụm m.á.u lớn rồi ngã xuống đất, để lộ nguyên hình của mình.A Ngọc hoảng sợ, khi thấy phần lưng đẫm m.á.u đầy thương tích của Xích Viêm cô ấy mới biết thì ra ông ấy bị thương.“Ngài... ngài đừng cử động, ta lập tức đi gọi A Lê về!”Mặc dù A Ngọc vẫn chưa hoàn toàn tin người này là cha của Hồ Lê nhưng khi nhìn thấy con hồ ly lông đỏ rực nằm đó, ngoại trừ chỉ có một đuôi thì rất giống Hồ Lê, cô ấy cũng không đành lòng bỏ mặc, hoảng hốt đứng dậy nói.“Đừng!” Xích Viêm gắng gượng ngồi dậy, vươn móng vuốt giữ lấy vạt áo cô ấy, “Cô bé, nghe ta nói đã. Chuyện này không thể để A Lê biết, nếu không thằng bé sẽ gặp nguy hiểm.”Bốn chữ “sẽ gặp nguy hiểm” khiến A Ngọc khựng lại, cũng khiến Hồ Lê bên ngoài Tổ Hồi Kính sững sờ.Nhưng anh ta cũng không phải nghi ngờ quá lâu vì Xích Viêm trong gương đã nhanh chóng kể rõ đầu đuôi với A Ngọc.Thì ra từ mấy năm trước, Xích Viêm đã biết đến sự tồn tại của Hồ Lê. Nhưng khi đó, tộc hỏa hồ ly đang nội đấu gay gắt xoay quanh việc có nên trả thù tộc cửu vĩ hồ ly hay không. Ông ấy lo những kẻ thù hận mù quáng nếu biết đến sự tồn tại của Hồ Lê sẽ giận cá c.h.é.m thớt lên con mình nên luôn âm thầm dõi theo chứ không dám xuất hiện trước mặt Hồ Lê.Nhưng cây kim trong bọc có ngày lòi ra. Gần đây chuyện này vẫn bị một nhóm người trong tộc cùng căm hận tộc cửu vĩ hồ ly phát hiện ra. Bọn họ vin vào cớ này để lật đổ Xích Viêm, cho rằng ông ấy không có tư cách làm tộc trưởng tộc hỏa hồ ly, thậm chí còn mua chuộc tâm phúc đ.á.n.h lén khiến ông ấy trọng thương.Xích Viêm suýt mất mạng, may mắn được một người bạn thân là một con rùa tinh tu luyện nghìn năm giỏi bói toán và xem thiên mệnh cứu kịp.Sau khi tỉnh lại, ông ấy nhờ rùa tinh xem quẻ cho Hồ Lê. Kết quả cho thấy Hồ Lê sẽ gặp một kiếp nạn sinh tử, nếu vượt qua sẽ có thể trường sinh, nếu không thì nghìn năm tu hành sẽ tan thành mây khói. Mà kiếp nạn ấy đã ở ngay trước mắt.Xích Viêm nghe xong lời tiên đoán đã không kịp dưỡng thương mà lập tức tìm đến đây để giúp Hồ Lê hóa giải kiếp nạn.“Dù hơn hai nghìn năm qua, ta không biết đến sự tồn tại của hai mẹ con họ, nhưng ta thường xuyên mơ thấy hai bóng trắng một lớn một nhỏ. Họ quấn quýt nô đùa trên bãi cỏ, trèo lên người ta đòi gãi ngứa. Cảm giác đó... rất ấm áp và đẹp đẽ.” Khi nói đến đó đôi mắt như ngọc lưu ly của Xích Viêm ánh lên dịu dàng. “Giấc mơ ấy theo ta suốt bao năm cho đến khi ta biết được họ thực sự tồn tại. Chỉ tiếc rằng, khi ta biết được thì mẹ của Hồ Lê đã không còn nữa. Ta chẳng còn cơ hội nào để gặp lại nàng. Nhưng may mắn thay con trai ta vẫn còn sống, và ta... cuối cùng cũng có cơ hội làm việc mà một người cha nên làm.”Chính giấc mơ đầy ấm áp ấy đã khiến Xích Viêm không hề bài xích sự tồn tại của Hồ Lê mà ngược lại còn vô cùng vui mừng và biết ơn. Vì vậy sau khi biết Hồ Lê sắp gặp kiếp nạn, ông ấy lập tức bất chấp tất cả chạy thẳng đến đây.Còn tại sao không dám gặp mặt Hồ Lê, một là ông ấy không còn nhiều thời gian, hai là sợ Hồ Lê biết được sự thật thì sẽ không chịu phối hợp.“Cô bé, ta cần sự giúp đỡ của con.” Xích Viêm mỉm cười nhìn A Ngọc, dịu dàng nói: “Yên tâm, ta không bắt con làm chuyện xấu. Chỉ cần giúp ta che giấu khí tức rồi khi nào A Lê trở về thì chuốc say nó khiến nó mất ý thức là được.”Sự việc xảy ra đột ngột nên A Ngọc phải mất một lúc mới hiểu ra mọi chuyện: “Thưng... làm sao ngài chứng minh được những gì mình nói là thật? Còn nữa, bài bảo ta chuốc say chàng làm gì? Ta... ta sợ ngài thừa cơ làm hại chàng.”Xích Viêm không nổi giận ngược lại còn bật cười.“Ta muốn làm gì, đến lúc đó con sẽ biết. Còn về việc chứng minh ta nói thật...” Con hồ ly to lớn toàn thân đỏ rực bỗng ho khan, rồi mệt mỏi nằm xuống: “Cô chủ của con mấy hôm trước từng ép buộc dụ dỗ con phản bội Hồ Lê, dâng nộp nó cho hoàng đế luyện đan nhưng con đã từ chối, đúng không?”“Sao ngài biết?!” A Ngọc rất ngạc nhiên, chuyện này cô ấy vẫn giấu kín, thậm chí còn chưa kể với Hồ Lê. Cô ấy định sau Tết sẽ khuyên Hồ Lê đưa mình rời khỏi đây, không bao giờ quay lại nữa.
Đúng là Xích Viêm đã biết đến sự tồn tại của Hồ Lê từ lâu, thậm chí còn từng tìm con mình.
Vì vậy ông ấy đã trả lời A Ngọc: “Ta là cha của Hồ Lê, con có thể gọi ta là Xích Viêm.”
“Cha?” A Ngọc nghe vậy thì sửng sốt nhưng vẫn chưa hoàn toàn tin lời ông ấy. “Ta... ta chưa bao giờ nghe A Lê nhắc đến cha mình, làm sao ngài chứng minh được thân phận mình? Còn nữa, nếu ngài thật sự là cha của chàng thì sao phải đợi đến khi chàng đi rồi mới lộ diện?”
Đối mặt với thái độ tỉnh táo và cảnh giác của A Ngọc, Xích Viêm không giận mà chỉ hiền hòa nhìn cô ấy, nói: “Bởi vì ta không còn thời gian nữa.”
“Không còn thời gian? Là sao.”
A Ngọc chưa hỏi xong thì Xích Viêm dường như không chịu đựng được nữa, phun ra một ngụm m.á.u lớn rồi ngã xuống đất, để lộ nguyên hình của mình.
A Ngọc hoảng sợ, khi thấy phần lưng đẫm m.á.u đầy thương tích của Xích Viêm cô ấy mới biết thì ra ông ấy bị thương.
“Ngài... ngài đừng cử động, ta lập tức đi gọi A Lê về!”
Mặc dù A Ngọc vẫn chưa hoàn toàn tin người này là cha của Hồ Lê nhưng khi nhìn thấy con hồ ly lông đỏ rực nằm đó, ngoại trừ chỉ có một đuôi thì rất giống Hồ Lê, cô ấy cũng không đành lòng bỏ mặc, hoảng hốt đứng dậy nói.
“Đừng!” Xích Viêm gắng gượng ngồi dậy, vươn móng vuốt giữ lấy vạt áo cô ấy, “Cô bé, nghe ta nói đã. Chuyện này không thể để A Lê biết, nếu không thằng bé sẽ gặp nguy hiểm.”
Bốn chữ “sẽ gặp nguy hiểm” khiến A Ngọc khựng lại, cũng khiến Hồ Lê bên ngoài Tổ Hồi Kính sững sờ.
Nhưng anh ta cũng không phải nghi ngờ quá lâu vì Xích Viêm trong gương đã nhanh chóng kể rõ đầu đuôi với A Ngọc.
Thì ra từ mấy năm trước, Xích Viêm đã biết đến sự tồn tại của Hồ Lê. Nhưng khi đó, tộc hỏa hồ ly đang nội đấu gay gắt xoay quanh việc có nên trả thù tộc cửu vĩ hồ ly hay không. Ông ấy lo những kẻ thù hận mù quáng nếu biết đến sự tồn tại của Hồ Lê sẽ giận cá c.h.é.m thớt lên con mình nên luôn âm thầm dõi theo chứ không dám xuất hiện trước mặt Hồ Lê.
Nhưng cây kim trong bọc có ngày lòi ra. Gần đây chuyện này vẫn bị một nhóm người trong tộc cùng căm hận tộc cửu vĩ hồ ly phát hiện ra. Bọn họ vin vào cớ này để lật đổ Xích Viêm, cho rằng ông ấy không có tư cách làm tộc trưởng tộc hỏa hồ ly, thậm chí còn mua chuộc tâm phúc đ.á.n.h lén khiến ông ấy trọng thương.
Xích Viêm suýt mất mạng, may mắn được một người bạn thân là một con rùa tinh tu luyện nghìn năm giỏi bói toán và xem thiên mệnh cứu kịp.
Sau khi tỉnh lại, ông ấy nhờ rùa tinh xem quẻ cho Hồ Lê. Kết quả cho thấy Hồ Lê sẽ gặp một kiếp nạn sinh tử, nếu vượt qua sẽ có thể trường sinh, nếu không thì nghìn năm tu hành sẽ tan thành mây khói. Mà kiếp nạn ấy đã ở ngay trước mắt.
Xích Viêm nghe xong lời tiên đoán đã không kịp dưỡng thương mà lập tức tìm đến đây để giúp Hồ Lê hóa giải kiếp nạn.
“Dù hơn hai nghìn năm qua, ta không biết đến sự tồn tại của hai mẹ con họ, nhưng ta thường xuyên mơ thấy hai bóng trắng một lớn một nhỏ. Họ quấn quýt nô đùa trên bãi cỏ, trèo lên người ta đòi gãi ngứa. Cảm giác đó... rất ấm áp và đẹp đẽ.” Khi nói đến đó đôi mắt như ngọc lưu ly của Xích Viêm ánh lên dịu dàng. “Giấc mơ ấy theo ta suốt bao năm cho đến khi ta biết được họ thực sự tồn tại. Chỉ tiếc rằng, khi ta biết được thì mẹ của Hồ Lê đã không còn nữa. Ta chẳng còn cơ hội nào để gặp lại nàng. Nhưng may mắn thay con trai ta vẫn còn sống, và ta... cuối cùng cũng có cơ hội làm việc mà một người cha nên làm.”
Chính giấc mơ đầy ấm áp ấy đã khiến Xích Viêm không hề bài xích sự tồn tại của Hồ Lê mà ngược lại còn vô cùng vui mừng và biết ơn. Vì vậy sau khi biết Hồ Lê sắp gặp kiếp nạn, ông ấy lập tức bất chấp tất cả chạy thẳng đến đây.
Còn tại sao không dám gặp mặt Hồ Lê, một là ông ấy không còn nhiều thời gian, hai là sợ Hồ Lê biết được sự thật thì sẽ không chịu phối hợp.
“Cô bé, ta cần sự giúp đỡ của con.” Xích Viêm mỉm cười nhìn A Ngọc, dịu dàng nói: “Yên tâm, ta không bắt con làm chuyện xấu. Chỉ cần giúp ta che giấu khí tức rồi khi nào A Lê trở về thì chuốc say nó khiến nó mất ý thức là được.”
Sự việc xảy ra đột ngột nên A Ngọc phải mất một lúc mới hiểu ra mọi chuyện: “Thưng... làm sao ngài chứng minh được những gì mình nói là thật? Còn nữa, bài bảo ta chuốc say chàng làm gì? Ta... ta sợ ngài thừa cơ làm hại chàng.”
Xích Viêm không nổi giận ngược lại còn bật cười.
“Ta muốn làm gì, đến lúc đó con sẽ biết. Còn về việc chứng minh ta nói thật...” Con hồ ly to lớn toàn thân đỏ rực bỗng ho khan, rồi mệt mỏi nằm xuống: “Cô chủ của con mấy hôm trước từng ép buộc dụ dỗ con phản bội Hồ Lê, dâng nộp nó cho hoàng đế luyện đan nhưng con đã từ chối, đúng không?”
“Sao ngài biết?!” A Ngọc rất ngạc nhiên, chuyện này cô ấy vẫn giấu kín, thậm chí còn chưa kể với Hồ Lê. Cô ấy định sau Tết sẽ khuyên Hồ Lê đưa mình rời khỏi đây, không bao giờ quay lại nữa.
Có Tin Ta Ăn Thịt Ngươi Không?Tác giả: Hoa Lí Tầm HoanTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Đứng lại! Đừng chạy!” “Mau! Mau bắt người đàn bà thối tha đó về cho ông! Mẹ kiếp, ông đây bỏ ra hơn hai vạn tệ mới mua được vợ, nếu để cô ta chạy đi mất thì ông đây tìm ai sinh con trai cho ông!” “Anh Sơn đừng hoảng hốt, chỗ của chúng ta rất hẻo lánh, khắp nơi đều là đường núi, người bé tí như cô ta không chạy thoát được đâu!” “Đúng vậy! Để xem cô ta có thể chạy bao lâu!” Những kẻ truy đuổi phía sau càng ngày càng gần hơn, những ánh đèn pin nhấp nháy giống như những con d.a.o sắc bén cắt khu rừng tối tăm trước mặt họ thành từng mảnh chia năm xẻ bảy. Trần Tuyết Nhược run rẩy cả người, khuôn mặt không còn giọt máu, nhưng cô ấy không dám dừng chân chút nào. Không thể bị bắt về… Tuyệt đối không thể bị bắt về! Nếu không cô ấy sẽ phải ở lại ngọn núi hẻo lánh này cả đời, sinh con trai cho người đàn ông chột mắt xấu xí và hung dữ! Cô ấy chỉ mới mười chín tuổi, cuộc sống đại học của cô ấy vừa mới bắt đầu, gia đình và bạn bè của cô ấy đều đang chờ cô ấy trở về nhà… Nước mắt không tự chủ được… Đúng là Xích Viêm đã biết đến sự tồn tại của Hồ Lê từ lâu, thậm chí còn từng tìm con mình.Vì vậy ông ấy đã trả lời A Ngọc: “Ta là cha của Hồ Lê, con có thể gọi ta là Xích Viêm.”“Cha?” A Ngọc nghe vậy thì sửng sốt nhưng vẫn chưa hoàn toàn tin lời ông ấy. “Ta... ta chưa bao giờ nghe A Lê nhắc đến cha mình, làm sao ngài chứng minh được thân phận mình? Còn nữa, nếu ngài thật sự là cha của chàng thì sao phải đợi đến khi chàng đi rồi mới lộ diện?”Đối mặt với thái độ tỉnh táo và cảnh giác của A Ngọc, Xích Viêm không giận mà chỉ hiền hòa nhìn cô ấy, nói: “Bởi vì ta không còn thời gian nữa.”“Không còn thời gian? Là sao.”A Ngọc chưa hỏi xong thì Xích Viêm dường như không chịu đựng được nữa, phun ra một ngụm m.á.u lớn rồi ngã xuống đất, để lộ nguyên hình của mình.A Ngọc hoảng sợ, khi thấy phần lưng đẫm m.á.u đầy thương tích của Xích Viêm cô ấy mới biết thì ra ông ấy bị thương.“Ngài... ngài đừng cử động, ta lập tức đi gọi A Lê về!”Mặc dù A Ngọc vẫn chưa hoàn toàn tin người này là cha của Hồ Lê nhưng khi nhìn thấy con hồ ly lông đỏ rực nằm đó, ngoại trừ chỉ có một đuôi thì rất giống Hồ Lê, cô ấy cũng không đành lòng bỏ mặc, hoảng hốt đứng dậy nói.“Đừng!” Xích Viêm gắng gượng ngồi dậy, vươn móng vuốt giữ lấy vạt áo cô ấy, “Cô bé, nghe ta nói đã. Chuyện này không thể để A Lê biết, nếu không thằng bé sẽ gặp nguy hiểm.”Bốn chữ “sẽ gặp nguy hiểm” khiến A Ngọc khựng lại, cũng khiến Hồ Lê bên ngoài Tổ Hồi Kính sững sờ.Nhưng anh ta cũng không phải nghi ngờ quá lâu vì Xích Viêm trong gương đã nhanh chóng kể rõ đầu đuôi với A Ngọc.Thì ra từ mấy năm trước, Xích Viêm đã biết đến sự tồn tại của Hồ Lê. Nhưng khi đó, tộc hỏa hồ ly đang nội đấu gay gắt xoay quanh việc có nên trả thù tộc cửu vĩ hồ ly hay không. Ông ấy lo những kẻ thù hận mù quáng nếu biết đến sự tồn tại của Hồ Lê sẽ giận cá c.h.é.m thớt lên con mình nên luôn âm thầm dõi theo chứ không dám xuất hiện trước mặt Hồ Lê.Nhưng cây kim trong bọc có ngày lòi ra. Gần đây chuyện này vẫn bị một nhóm người trong tộc cùng căm hận tộc cửu vĩ hồ ly phát hiện ra. Bọn họ vin vào cớ này để lật đổ Xích Viêm, cho rằng ông ấy không có tư cách làm tộc trưởng tộc hỏa hồ ly, thậm chí còn mua chuộc tâm phúc đ.á.n.h lén khiến ông ấy trọng thương.Xích Viêm suýt mất mạng, may mắn được một người bạn thân là một con rùa tinh tu luyện nghìn năm giỏi bói toán và xem thiên mệnh cứu kịp.Sau khi tỉnh lại, ông ấy nhờ rùa tinh xem quẻ cho Hồ Lê. Kết quả cho thấy Hồ Lê sẽ gặp một kiếp nạn sinh tử, nếu vượt qua sẽ có thể trường sinh, nếu không thì nghìn năm tu hành sẽ tan thành mây khói. Mà kiếp nạn ấy đã ở ngay trước mắt.Xích Viêm nghe xong lời tiên đoán đã không kịp dưỡng thương mà lập tức tìm đến đây để giúp Hồ Lê hóa giải kiếp nạn.“Dù hơn hai nghìn năm qua, ta không biết đến sự tồn tại của hai mẹ con họ, nhưng ta thường xuyên mơ thấy hai bóng trắng một lớn một nhỏ. Họ quấn quýt nô đùa trên bãi cỏ, trèo lên người ta đòi gãi ngứa. Cảm giác đó... rất ấm áp và đẹp đẽ.” Khi nói đến đó đôi mắt như ngọc lưu ly của Xích Viêm ánh lên dịu dàng. “Giấc mơ ấy theo ta suốt bao năm cho đến khi ta biết được họ thực sự tồn tại. Chỉ tiếc rằng, khi ta biết được thì mẹ của Hồ Lê đã không còn nữa. Ta chẳng còn cơ hội nào để gặp lại nàng. Nhưng may mắn thay con trai ta vẫn còn sống, và ta... cuối cùng cũng có cơ hội làm việc mà một người cha nên làm.”Chính giấc mơ đầy ấm áp ấy đã khiến Xích Viêm không hề bài xích sự tồn tại của Hồ Lê mà ngược lại còn vô cùng vui mừng và biết ơn. Vì vậy sau khi biết Hồ Lê sắp gặp kiếp nạn, ông ấy lập tức bất chấp tất cả chạy thẳng đến đây.Còn tại sao không dám gặp mặt Hồ Lê, một là ông ấy không còn nhiều thời gian, hai là sợ Hồ Lê biết được sự thật thì sẽ không chịu phối hợp.“Cô bé, ta cần sự giúp đỡ của con.” Xích Viêm mỉm cười nhìn A Ngọc, dịu dàng nói: “Yên tâm, ta không bắt con làm chuyện xấu. Chỉ cần giúp ta che giấu khí tức rồi khi nào A Lê trở về thì chuốc say nó khiến nó mất ý thức là được.”Sự việc xảy ra đột ngột nên A Ngọc phải mất một lúc mới hiểu ra mọi chuyện: “Thưng... làm sao ngài chứng minh được những gì mình nói là thật? Còn nữa, bài bảo ta chuốc say chàng làm gì? Ta... ta sợ ngài thừa cơ làm hại chàng.”Xích Viêm không nổi giận ngược lại còn bật cười.“Ta muốn làm gì, đến lúc đó con sẽ biết. Còn về việc chứng minh ta nói thật...” Con hồ ly to lớn toàn thân đỏ rực bỗng ho khan, rồi mệt mỏi nằm xuống: “Cô chủ của con mấy hôm trước từng ép buộc dụ dỗ con phản bội Hồ Lê, dâng nộp nó cho hoàng đế luyện đan nhưng con đã từ chối, đúng không?”“Sao ngài biết?!” A Ngọc rất ngạc nhiên, chuyện này cô ấy vẫn giấu kín, thậm chí còn chưa kể với Hồ Lê. Cô ấy định sau Tết sẽ khuyên Hồ Lê đưa mình rời khỏi đây, không bao giờ quay lại nữa.