Tác giả:

“Đứng lại! Đừng chạy!” “Mau! Mau bắt người đàn bà thối tha đó về cho ông! Mẹ kiếp, ông đây bỏ ra hơn hai vạn tệ mới mua được vợ, nếu để cô ta chạy đi mất thì ông đây tìm ai sinh con trai cho ông!” “Anh Sơn đừng hoảng hốt, chỗ của chúng ta rất hẻo lánh, khắp nơi đều là đường núi, người bé tí như cô ta không chạy thoát được đâu!” “Đúng vậy! Để xem cô ta có thể chạy bao lâu!” Những kẻ truy đuổi phía sau càng ngày càng gần hơn, những ánh đèn pin nhấp nháy giống như những con d.a.o sắc bén cắt khu rừng tối tăm trước mặt họ thành từng mảnh chia năm xẻ bảy. Trần Tuyết Nhược run rẩy cả người, khuôn mặt không còn giọt máu, nhưng cô ấy không dám dừng chân chút nào. Không thể bị bắt về… Tuyệt đối không thể bị bắt về! Nếu không cô ấy sẽ phải ở lại ngọn núi hẻo lánh này cả đời, sinh con trai cho người đàn ông chột mắt xấu xí và hung dữ! Cô ấy chỉ mới mười chín tuổi, cuộc sống đại học của cô ấy vừa mới bắt đầu, gia đình và bạn bè của cô ấy đều đang chờ cô ấy trở về nhà… Nước mắt không tự chủ được…

Chương 120

Có Tin Ta Ăn Thịt Ngươi Không?Tác giả: Hoa Lí Tầm HoanTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Đứng lại! Đừng chạy!” “Mau! Mau bắt người đàn bà thối tha đó về cho ông! Mẹ kiếp, ông đây bỏ ra hơn hai vạn tệ mới mua được vợ, nếu để cô ta chạy đi mất thì ông đây tìm ai sinh con trai cho ông!” “Anh Sơn đừng hoảng hốt, chỗ của chúng ta rất hẻo lánh, khắp nơi đều là đường núi, người bé tí như cô ta không chạy thoát được đâu!” “Đúng vậy! Để xem cô ta có thể chạy bao lâu!” Những kẻ truy đuổi phía sau càng ngày càng gần hơn, những ánh đèn pin nhấp nháy giống như những con d.a.o sắc bén cắt khu rừng tối tăm trước mặt họ thành từng mảnh chia năm xẻ bảy. Trần Tuyết Nhược run rẩy cả người, khuôn mặt không còn giọt máu, nhưng cô ấy không dám dừng chân chút nào. Không thể bị bắt về… Tuyệt đối không thể bị bắt về! Nếu không cô ấy sẽ phải ở lại ngọn núi hẻo lánh này cả đời, sinh con trai cho người đàn ông chột mắt xấu xí và hung dữ! Cô ấy chỉ mới mười chín tuổi, cuộc sống đại học của cô ấy vừa mới bắt đầu, gia đình và bạn bè của cô ấy đều đang chờ cô ấy trở về nhà… Nước mắt không tự chủ được… Lời đó khiến A Ngọc sững sờ, trong lòng dâng lên dự cảm chẳng lành: “Không phải ngài đã nói sẽ không sao sao?”“Cho nên ta mới nói... lỡ như.” Xích Viêm mỉm cười trấn an.A Ngọc vừa định nói “Vậy ngài nhớ cẩn thận” thì bên ngoài lại vang lên một tiếng “Ầm” nữa, sau đó là mặt đất rung chuyển. Có đến mười người ăn mặc khác nhau lập tức xuất hiện trong sân.A Ngọc đứng cách cửa sổ không xa, cô ấy tính toán khoảng cách đảm bảo hiệu lực của Hư Vô Thảo rồi cẩn thận chọc một lỗ nhỏ lên cửa sổ, lén nhìn ra ngoài.Ngoài cửa, đám người kia đang chuẩn bị kỹ lưỡng để bắt sống con cửu vĩ hồ ly hiếm thấy là Hồ Lê.Xích Viêm cũng nghe thấy động tĩnh, nụ cười trên mặt ông ấy hoàn toàn biến mất.“Đừng sợ, sẽ ổn cả thôi.” Ông ấy nhỏ giọng trấn an A Ngọc, nhìn Hồ Lê lần cuối rồi lấy ra viên Hoán Hồn Đan từ trong n.g.ự.c chuẩn bị nuốt vào.Nào ngờ đúng lúc đó, mấy luồng sát khí kèm gió mạnh lao tới: “Không cảm nhận được khí tức? Vậy chắc là đang trốn. Người đâu, tấn công thật mạnh buộc nó xuất hiện!”Xích Viêm đang đứng ở cửa liền cảm thấy bất ổn, vội lách mình tránh đi.Do bị thương nặng nên động tác của ông ấy hơi chậm chạp trong khi đòn công kích của đối phương lại dày đặc phủ kín đất trời. Ông ấy vừa phải tự bảo vệ mình, vừa phải che chở Hồ Lê và A Ngọc. Trong lúc sơ ý, viên Hoán Hồn Đan rơi khỏi tay, lăn xuống gầm giường.Xích Viêm biến sắc, ông ấy nhanh chóng nhét Hồ Lê và A Ngọc vào tủ quần áo, u đó liều mình lao tới định nhặt lại viên Hoán Hồn Đan. Nhưng đúng lúc ấy, vài bóng người như tia chớp xông vào — Xích Viêm vì đã vượt ra ngoài phạm vi Hư Vô Thảo nên đã bị lộ.“Sao lại là hỏa hồ ly? Không phải nói là cửu vĩ hồ lông trắng sao?”“Các vị không biết, đây là tộc trưởng của tộc hỏa hồ ly. Còn con cửu vĩ hồ lông trắng kia là tạp chủng do hắn ta sinh với một con cửu vĩ hồ ly.”Trong đám người kia lại có kẻ phản bội thuộc tộc Hỏa Hồ Ly, Xích Viêm biến sắc, cố gượng dậy ném mạnh chiếc đuôi của Hỏa Hồ Ly cùng viên Hoán Hồn Đan vào trong kết giới của Hư Vô Thảo, rồi để mặc đám người kia lôi mình khỏi đất.Kẻ phản bội thuộc tộc Hỏa Hồ Ly ấy từng là tâm phúc của Xích Viêm nên rất hiểu ông ấy. Nếu gã thấy đuôi của Hồ Lê và viên Hoán Hồn Đan kia chắc chắn sẽ đoán được kế hoạch của Xích Viêm. Xích Viêm không dám mạo hiểm trước mặt gã vì nếu kế hoạch bị lộ, cơ hội sống sót cuối cùng của Hồ Lê cũng tiêu tan.Xích Viêm chỉ có thể chọn cách giấu hai thứ đó đi, sau đó dụ bọn họ rời khỏi đây để Hồ Lê không bị phát hiện rồi mới tìm cơ hội quay lại lấy cái đuôi và đan dược.Nhưng có gã phản bội kia... thì sao ông ấy có thể thoát thân được?A Ngọc bịt chặt miệng trốn sau cửa sổ, nhìn Xích Viêm bị tra tấn đến hấp hối, khuôn mặt cô ấy trắng bệch như tờ giấy, nước mắt lăn dài không ngớt.Cô ấy nhận ra Xích Viêm sắp không qua khỏi.Nếu Xích Viêm c.h.ế.t rồi, Hồ Lê nhất định cũng không thể thoát được, vì linh phủ chỉ lớn chừng này, bọn họ lục soát từng phòng sớm muộn cũng sẽ tìm tới đây.A Ngọc kinh hoàng vô cùng — một thiếu nữ mới mười mấy tuổi đầu, đâu từng chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng như vậy? Nhưng dù có sợ đến thế nào cô ấy cũng không thể trơ mắt nhìn hai cha con người mình yêu đi vào chỗ c.h.ế.t. Vì vậy, cô ấy lau nước mắt, quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào chiếc đuôi của Hồ Lê và viên Hoán Hồn Đan mà Xích Viêm đã ném vào kết giới Hư Vô Thảo.Những người này... chỉ cần đạt được thứ họ muốn... thì sẽ bỏ đi, đúng không?"Đừng... A Ngọc đừng mà..."Hồ Lê bên ngoài Tổ Hồi Kính trơ mắt nhìn thấy A Ngọc lau nước mắt, đứng bật dậy, lao đến ôm chặt chiếc đuôi của anh ta vào lòng, sau đó nuốt luôn viên Hoán Hồn Đan. Anh ta như bị sét đánh, ngã ngồi xuống đất, trái tim như bị giẫm nát tơi bời. 

Lời đó khiến A Ngọc sững sờ, trong lòng dâng lên dự cảm chẳng lành: “Không phải ngài đã nói sẽ không sao sao?”

“Cho nên ta mới nói... lỡ như.” Xích Viêm mỉm cười trấn an.

A Ngọc vừa định nói “Vậy ngài nhớ cẩn thận” thì bên ngoài lại vang lên một tiếng “Ầm” nữa, sau đó là mặt đất rung chuyển. Có đến mười người ăn mặc khác nhau lập tức xuất hiện trong sân.

A Ngọc đứng cách cửa sổ không xa, cô ấy tính toán khoảng cách đảm bảo hiệu lực của Hư Vô Thảo rồi cẩn thận chọc một lỗ nhỏ lên cửa sổ, lén nhìn ra ngoài.

Ngoài cửa, đám người kia đang chuẩn bị kỹ lưỡng để bắt sống con cửu vĩ hồ ly hiếm thấy là Hồ Lê.

Xích Viêm cũng nghe thấy động tĩnh, nụ cười trên mặt ông ấy hoàn toàn biến mất.

“Đừng sợ, sẽ ổn cả thôi.” Ông ấy nhỏ giọng trấn an A Ngọc, nhìn Hồ Lê lần cuối rồi lấy ra viên Hoán Hồn Đan từ trong n.g.ự.c chuẩn bị nuốt vào.

Nào ngờ đúng lúc đó, mấy luồng sát khí kèm gió mạnh lao tới: “Không cảm nhận được khí tức? Vậy chắc là đang trốn. Người đâu, tấn công thật mạnh buộc nó xuất hiện!”

Xích Viêm đang đứng ở cửa liền cảm thấy bất ổn, vội lách mình tránh đi.

Do bị thương nặng nên động tác của ông ấy hơi chậm chạp trong khi đòn công kích của đối phương lại dày đặc phủ kín đất trời. Ông ấy vừa phải tự bảo vệ mình, vừa phải che chở Hồ Lê và A Ngọc. Trong lúc sơ ý, viên Hoán Hồn Đan rơi khỏi tay, lăn xuống gầm giường.

Xích Viêm biến sắc, ông ấy nhanh chóng nhét Hồ Lê và A Ngọc vào tủ quần áo, u đó liều mình lao tới định nhặt lại viên Hoán Hồn Đan. Nhưng đúng lúc ấy, vài bóng người như tia chớp xông vào — Xích Viêm vì đã vượt ra ngoài phạm vi Hư Vô Thảo nên đã bị lộ.

“Sao lại là hỏa hồ ly? Không phải nói là cửu vĩ hồ lông trắng sao?”

“Các vị không biết, đây là tộc trưởng của tộc hỏa hồ ly. Còn con cửu vĩ hồ lông trắng kia là tạp chủng do hắn ta sinh với một con cửu vĩ hồ ly.”

Trong đám người kia lại có kẻ phản bội thuộc tộc Hỏa Hồ Ly, Xích Viêm biến sắc, cố gượng dậy ném mạnh chiếc đuôi của Hỏa Hồ Ly cùng viên Hoán Hồn Đan vào trong kết giới của Hư Vô Thảo, rồi để mặc đám người kia lôi mình khỏi đất.

Kẻ phản bội thuộc tộc Hỏa Hồ Ly ấy từng là tâm phúc của Xích Viêm nên rất hiểu ông ấy. Nếu gã thấy đuôi của Hồ Lê và viên Hoán Hồn Đan kia chắc chắn sẽ đoán được kế hoạch của Xích Viêm. Xích Viêm không dám mạo hiểm trước mặt gã vì nếu kế hoạch bị lộ, cơ hội sống sót cuối cùng của Hồ Lê cũng tiêu tan.

Xích Viêm chỉ có thể chọn cách giấu hai thứ đó đi, sau đó dụ bọn họ rời khỏi đây để Hồ Lê không bị phát hiện rồi mới tìm cơ hội quay lại lấy cái đuôi và đan dược.

Nhưng có gã phản bội kia... thì sao ông ấy có thể thoát thân được?

A Ngọc bịt chặt miệng trốn sau cửa sổ, nhìn Xích Viêm bị tra tấn đến hấp hối, khuôn mặt cô ấy trắng bệch như tờ giấy, nước mắt lăn dài không ngớt.

Cô ấy nhận ra Xích Viêm sắp không qua khỏi.

Nếu Xích Viêm c.h.ế.t rồi, Hồ Lê nhất định cũng không thể thoát được, vì linh phủ chỉ lớn chừng này, bọn họ lục soát từng phòng sớm muộn cũng sẽ tìm tới đây.

A Ngọc kinh hoàng vô cùng — một thiếu nữ mới mười mấy tuổi đầu, đâu từng chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng như vậy? Nhưng dù có sợ đến thế nào cô ấy cũng không thể trơ mắt nhìn hai cha con người mình yêu đi vào chỗ c.h.ế.t. Vì vậy, cô ấy lau nước mắt, quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào chiếc đuôi của Hồ Lê và viên Hoán Hồn Đan mà Xích Viêm đã ném vào kết giới Hư Vô Thảo.

Những người này... chỉ cần đạt được thứ họ muốn... thì sẽ bỏ đi, đúng không?

"Đừng... A Ngọc đừng mà..."

Hồ Lê bên ngoài Tổ Hồi Kính trơ mắt nhìn thấy A Ngọc lau nước mắt, đứng bật dậy, lao đến ôm chặt chiếc đuôi của anh ta vào lòng, sau đó nuốt luôn viên Hoán Hồn Đan. Anh ta như bị sét đánh, ngã ngồi xuống đất, trái tim như bị giẫm nát tơi bời.

 

Có Tin Ta Ăn Thịt Ngươi Không?Tác giả: Hoa Lí Tầm HoanTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Linh Dị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng“Đứng lại! Đừng chạy!” “Mau! Mau bắt người đàn bà thối tha đó về cho ông! Mẹ kiếp, ông đây bỏ ra hơn hai vạn tệ mới mua được vợ, nếu để cô ta chạy đi mất thì ông đây tìm ai sinh con trai cho ông!” “Anh Sơn đừng hoảng hốt, chỗ của chúng ta rất hẻo lánh, khắp nơi đều là đường núi, người bé tí như cô ta không chạy thoát được đâu!” “Đúng vậy! Để xem cô ta có thể chạy bao lâu!” Những kẻ truy đuổi phía sau càng ngày càng gần hơn, những ánh đèn pin nhấp nháy giống như những con d.a.o sắc bén cắt khu rừng tối tăm trước mặt họ thành từng mảnh chia năm xẻ bảy. Trần Tuyết Nhược run rẩy cả người, khuôn mặt không còn giọt máu, nhưng cô ấy không dám dừng chân chút nào. Không thể bị bắt về… Tuyệt đối không thể bị bắt về! Nếu không cô ấy sẽ phải ở lại ngọn núi hẻo lánh này cả đời, sinh con trai cho người đàn ông chột mắt xấu xí và hung dữ! Cô ấy chỉ mới mười chín tuổi, cuộc sống đại học của cô ấy vừa mới bắt đầu, gia đình và bạn bè của cô ấy đều đang chờ cô ấy trở về nhà… Nước mắt không tự chủ được… Lời đó khiến A Ngọc sững sờ, trong lòng dâng lên dự cảm chẳng lành: “Không phải ngài đã nói sẽ không sao sao?”“Cho nên ta mới nói... lỡ như.” Xích Viêm mỉm cười trấn an.A Ngọc vừa định nói “Vậy ngài nhớ cẩn thận” thì bên ngoài lại vang lên một tiếng “Ầm” nữa, sau đó là mặt đất rung chuyển. Có đến mười người ăn mặc khác nhau lập tức xuất hiện trong sân.A Ngọc đứng cách cửa sổ không xa, cô ấy tính toán khoảng cách đảm bảo hiệu lực của Hư Vô Thảo rồi cẩn thận chọc một lỗ nhỏ lên cửa sổ, lén nhìn ra ngoài.Ngoài cửa, đám người kia đang chuẩn bị kỹ lưỡng để bắt sống con cửu vĩ hồ ly hiếm thấy là Hồ Lê.Xích Viêm cũng nghe thấy động tĩnh, nụ cười trên mặt ông ấy hoàn toàn biến mất.“Đừng sợ, sẽ ổn cả thôi.” Ông ấy nhỏ giọng trấn an A Ngọc, nhìn Hồ Lê lần cuối rồi lấy ra viên Hoán Hồn Đan từ trong n.g.ự.c chuẩn bị nuốt vào.Nào ngờ đúng lúc đó, mấy luồng sát khí kèm gió mạnh lao tới: “Không cảm nhận được khí tức? Vậy chắc là đang trốn. Người đâu, tấn công thật mạnh buộc nó xuất hiện!”Xích Viêm đang đứng ở cửa liền cảm thấy bất ổn, vội lách mình tránh đi.Do bị thương nặng nên động tác của ông ấy hơi chậm chạp trong khi đòn công kích của đối phương lại dày đặc phủ kín đất trời. Ông ấy vừa phải tự bảo vệ mình, vừa phải che chở Hồ Lê và A Ngọc. Trong lúc sơ ý, viên Hoán Hồn Đan rơi khỏi tay, lăn xuống gầm giường.Xích Viêm biến sắc, ông ấy nhanh chóng nhét Hồ Lê và A Ngọc vào tủ quần áo, u đó liều mình lao tới định nhặt lại viên Hoán Hồn Đan. Nhưng đúng lúc ấy, vài bóng người như tia chớp xông vào — Xích Viêm vì đã vượt ra ngoài phạm vi Hư Vô Thảo nên đã bị lộ.“Sao lại là hỏa hồ ly? Không phải nói là cửu vĩ hồ lông trắng sao?”“Các vị không biết, đây là tộc trưởng của tộc hỏa hồ ly. Còn con cửu vĩ hồ lông trắng kia là tạp chủng do hắn ta sinh với một con cửu vĩ hồ ly.”Trong đám người kia lại có kẻ phản bội thuộc tộc Hỏa Hồ Ly, Xích Viêm biến sắc, cố gượng dậy ném mạnh chiếc đuôi của Hỏa Hồ Ly cùng viên Hoán Hồn Đan vào trong kết giới của Hư Vô Thảo, rồi để mặc đám người kia lôi mình khỏi đất.Kẻ phản bội thuộc tộc Hỏa Hồ Ly ấy từng là tâm phúc của Xích Viêm nên rất hiểu ông ấy. Nếu gã thấy đuôi của Hồ Lê và viên Hoán Hồn Đan kia chắc chắn sẽ đoán được kế hoạch của Xích Viêm. Xích Viêm không dám mạo hiểm trước mặt gã vì nếu kế hoạch bị lộ, cơ hội sống sót cuối cùng của Hồ Lê cũng tiêu tan.Xích Viêm chỉ có thể chọn cách giấu hai thứ đó đi, sau đó dụ bọn họ rời khỏi đây để Hồ Lê không bị phát hiện rồi mới tìm cơ hội quay lại lấy cái đuôi và đan dược.Nhưng có gã phản bội kia... thì sao ông ấy có thể thoát thân được?A Ngọc bịt chặt miệng trốn sau cửa sổ, nhìn Xích Viêm bị tra tấn đến hấp hối, khuôn mặt cô ấy trắng bệch như tờ giấy, nước mắt lăn dài không ngớt.Cô ấy nhận ra Xích Viêm sắp không qua khỏi.Nếu Xích Viêm c.h.ế.t rồi, Hồ Lê nhất định cũng không thể thoát được, vì linh phủ chỉ lớn chừng này, bọn họ lục soát từng phòng sớm muộn cũng sẽ tìm tới đây.A Ngọc kinh hoàng vô cùng — một thiếu nữ mới mười mấy tuổi đầu, đâu từng chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng như vậy? Nhưng dù có sợ đến thế nào cô ấy cũng không thể trơ mắt nhìn hai cha con người mình yêu đi vào chỗ c.h.ế.t. Vì vậy, cô ấy lau nước mắt, quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào chiếc đuôi của Hồ Lê và viên Hoán Hồn Đan mà Xích Viêm đã ném vào kết giới Hư Vô Thảo.Những người này... chỉ cần đạt được thứ họ muốn... thì sẽ bỏ đi, đúng không?"Đừng... A Ngọc đừng mà..."Hồ Lê bên ngoài Tổ Hồi Kính trơ mắt nhìn thấy A Ngọc lau nước mắt, đứng bật dậy, lao đến ôm chặt chiếc đuôi của anh ta vào lòng, sau đó nuốt luôn viên Hoán Hồn Đan. Anh ta như bị sét đánh, ngã ngồi xuống đất, trái tim như bị giẫm nát tơi bời. 

Chương 120