“…Đạo hữu?” Có người khẽ gọi nàng trong bóng tối. Ồn quá, tối qua nàng học bài thức trắng cả đêm, bây giờ chỉ muốn ngủ bù cũng không yên, thật phiền. Nói đi cũng phải nói lại, giọng nói này… sao như chưa từng nghe bao giờ? “Đạo hữu, nếu ngươi còn không tỉnh, e rằng chúng ta đều sẽ chết mất.” Nói nhảm gì vậy? Nhà ai có đứa trẻ bị "bệnh trung nhị"(1) phát tác vậy chứ ? Nhưng mà giọng điệu thì phải nói là diễn giống lắm, còn gọi người ta là ‘đạo hữu’ nữa chứ, chẳng lẽ hắn đang bắt chước nhân vật trong tiểu thuyết tu tiên nào đó? Hay là đang tập diễn kịch? “Ta không đùa đâu, chỉ còn một canh giờ thôi.” Một tia sáng không biết từ đâu lóe lên trước mắt, như sấm sét xé toạc bóng đêm. Bạch Lê giật mình tỉnh khỏi giấc ngủ dài, quần áo ướt đẫm mồ hôi lạnh, cái lạnh của đêm tối như con rắn trườn dọc sống lưng, khiến nàng rùng mình. Bóng tối. Tầm mắt nhìn tới đâu cũng chỉ là bóng đen, cơn hoảng loạn bất ngờ khiến máu dồn không kịp lên não, tầm nhìn mờ hẳn đi. Mãi một lúc sau nàng mới dần nhìn rõ…
Tác giả: