Tháng ba ở Vân Thành, tiết trời xuân vẫn còn se lạnh, từng luồng gió mát khẽ len lỏi vào trong xe. Rèm cửa dày của xe khách che đi ánh sáng chói chang bên ngoài. Từ xung quanh vọng lại tiếng điện thoại của những hành khách khác đang bật loa ngoài. Ở hàng ghế sau, đôi mày thanh tú của Thời Thanh bất giác nhíu lại. Cô nhắm mắt nghỉ một lúc. Cơn buồn ngủ tan dần, thay vào đó là cảm giác bứt rứt khó chịu. Thời Thanh lấy chiếc điện thoại đang tắt nguồn trong túi ra. Ngón tay thon dài nhấn giữ nút nguồn rồi vuốt mở khóa. Lập tức, hàng loạt thông báo đỏ dồn dập hiện lên màn hình. Cô còn chưa kịp xem kỹ thì điện thoại đã rung lên, là cuộc gọi từ bạn thân Lâm Tranh Vũ. “Thanh Thanh, cậu thật sự đi đến Vân Thành rồi à?” Giọng Lâm Tranh Vũ đầy nghi hoặc: “Chẳng phải đề tài nghiên cứu của thầy Trương tháng sau mới bắt đầu sao?” Thời Thanh vừa tỉnh dậy không lâu, giọng nói vẫn hơi khàn vì cổ họng khô khốc: “Còn hơn một tháng nữa Vân Thành mới vào mùa mưa. Tớ muốn đến sớm để khảo sát trước. Tớ cũng…
Tác giả: