Mọi người trên bàn ăn đồng loạt dừng đũa. “Vừa nãy em nói gì?” Chồng tôi mặt mày xám xịt, trừng mắt đầy giận dữ. Tôi chớp chớp mắt vô tội. “Á? Lẽ nào… không phải của anh? Em hiểu nhầm rồi hả? Nhưng vừa rồi không phải anh bảo Thanh Thanh từng sinh con sao, em tưởng anh đang khẳng định quyền sở hữu nữa cơ.” Chồng của Thanh Thanh cuối cùng cũng lộ vẻ khó chịu, quay sang nói với chồng tôi. “Vợ cậu… miệng sao mà độc vậy?” Lúc đó tôi đang cố moi phần thịt trong con cua, khẽ liếc mắt lên. “Sao? Muốn một chọi ba hả? Tối nay tôi tặng luôn cái thằng chó này cho hai người ôm nhau ngủ nhé?” “Đủ rồi đấy! Ăn cơm cũng không ngậm miệng lại được à?” Hắn tức giận, cái thằng khốn đó nhanh như chớp đã nổi đóa. “Chùm nho tím chẳng phải cũng không bịt được cái miệng anh đó sao? Sao thế, thèm nho khô hả? Loại nho khô đen như nho Hy Lạp ấy?” Chưa nói hết câu, chồng tôi đã bật dậy. “Tôi về trước, các người ăn tiếp đi.” Sau đó hắn túm lấy tôi kéo đi. Tôi giãy giụa dữ dội, bởi vì con cua kia tôi vừa mới tách…
Tác giả: