Văn Lĩnh tan làm ở phòng khám xong, theo thường lệ sẽ lái xe đến nhà Lư Kinh Hồng để cùng ăn bữa tối. Thời gian tan tầm của Lư Kinh Hồng xấp xỉ cậu, nhưng khi cậu đến nơi, thì cơm nước cũng đang sôi sùng sục trên bếp. Lư Kinh Hồng mở cửa cho cậu vào, cười nói một câu: "Hôm nay em tan làm sớm ghê." Văn Lĩnh vừa bước vào nhà vừa tháo hai cúc áo sơ mi, qua loa đáp lời anh một tiếng. Tiết trời vẫn đang là cái nắng cuối thu oi ả, đứng không thôi cũng đủ làm người ta thấy nóng nảy, bứt rứt. Phòng khách nhà Lư Kinh Hồng có bật điều hòa nhưng mới chỉ mở được một lát, vả lại nhiệt độ cũng không để quá thấp nên chưa kịp mát hẳn. Văn Lĩnh là người không chịu được nóng cũng chẳng chịu được lạnh, cậu bèn ngồi phịch xuống sofa, bật quạt điện lên và chĩa thẳng vào người mình. Lư Kinh Hồng rót cho cậu một ly nước đun sôi để nguội, rất tự nhiên đưa tay lau trán cho cậu, rồi nhắc nhở: "Trán em lấm tấm mồ hôi kìa, đừng có chĩa thẳng quạt vào người như thế." Văn Lĩnh trả lời: "Chỉ thổi một lát thôi,…
Tác giả: