Bảy mươi năm sau khi tôi mất, một đứa bé ngh/ị/ch ng/ợ/m không làm bài tập, đi loanh quanh đã nhổ cỏ trên m/ộ của tôi. Điều khó tin là nó thực sự nhổ ra được bảo vật. Dân làng nhìn thấy những cây nhân sâm đó, phấn khích đến đỏ cả mắt, liền lấy xẻng đ/à/o m/ộ tôi lên. Họ không ngờ rằng, dưới gò đất chẳng mấy nổi bật đó lại ch/ô/n một chiếc qu/a/n t/à/i băng. Khuôn mặt tôi trong qu/a/n t/à/i vẫn sống động như thật, đẹp tựa như y/ê/u qu/á/i. Thấy qu/a/n t/ài băng không tan, th/i th/ể không ph/â/n h/ủ/y, họ sợ tôi là qu/á/i v/ậ/t gây hạn hán đã thành tinh, sống lại gây h/ọ/a cho làng, nên vội mời một người cản thi đến để siêu độ cho tôi. Người đến vừa khéo lại chính là k/ẻ t/h/ù không đội trời chung nhưng cũng thầm yêu tôi. Anh trực tiếp siêu độ tôi sống lại! * Đây không phải là lần đầu tiên tôi bị người khác đ/à/o m/ộ. Lần trước, tôi được ch/ô/n ở Gia Mộc Tư, cảm thấy nơi đó quá lạnh nên đã báo mộng cho Chu Kính Sơn. Chu Kính Sơn không p/h/ụ l/ò/ng tôi, thực sự đã đ/à/o tôi lên và đưa…
Tác giả: