Tác giả:

Ở nhà máy đời trước, có một bà quản lý nổi tiếng kỹ tính. Nghe nói từ khi hai mươi đến tận năm mươi tuổi, bà ngày nào cũng trang điểm chỉnh tề, lúc nào cũng tao nhã tinh xảo, chưa từng lơ là một ngày. Trong nhà máy, dù chịu đủ loại hóa chất ăn mòn, bà vẫn cố gắng chăm hoa cỏ trong khuôn viên. Khu đất quanh xưởng bị t.h.u.ố.c nhuộm ngấm vào, thế mà hoa mọc lên lại càng rực rỡ, đủ sắc màu hơn nơi khác. Đáng tiếc, sau khi bà mất, không ai còn để tâm chăm nom, dần dần tất cả úa tàn. Giờ đây, nhờ nguyên vật liệu sản xuất đã được kiểm soát c.h.ặ.t chẽ, môi trường cũng cải thiện rõ rệt. Chất lượng không khí hằng ngày đều đạt mức ưu, không còn cảnh hít một hơi là muốn ngạt như trước kia. Nhưng mất đi hương hoa, vẫn thấy có chút tiếc nuối. Trong sân cạnh văn phòng, khóm linh lan keo kiệt đến nỗi, mỗi mùa hoa nở phải dí sát mũi mới ngửi thấy chút hương nhè nhẹ. Tháng năm, nắng nóng ở Tô Thành len lỏi vào từng khe cửa. Buổi sớm, linh lan vừa kịp nở hé cho chút mùi hương thanh mát, lập tức đã bị…

Truyện chữ