1 Khi tỉnh lại, ta thật chẳng biết mình đang ở nơi nào. Nhớ lại những năm tháng mê muội nơi Phượng Nghi cung, rốt cuộc th/uốc thang vô hiệu, buông tay từ giã cõi đời. Nghĩ mình làm Hoàng hậu hơn chục năm, cũng đáng mặt đoan trang hiền thục, tay chưa từng vấy m/áu, ắt không đọa vào địa ngục. Nơi này là đâu? Chiếc giường nằm tựa quen thuộc, màn the trướng lụa sao quá đỗi thân quen. Vừa chuyển mình, thị nữ bên ngoài đã nhanh tay vén rèm: "Tiểu thư tỉnh rồi". Ngước nhìn, hóa ra là Văn Chi - người đã bệ/nh mất từ lâu. Văn Chi theo ta nhập cung, mất từ bảy tám năm trước, giờ đứng trước mặt sống động khiến lòng dâng trào cảm xúc. "Đây... là Cực Lạc hay A Tỳ địa ngục?" Ta nắm tay nàng hỏi. "Tiểu thư bệ/nh mê rồi chăng? Đây nào phải địa ngục hay tiên giới, mà là Thanh Lan uyển phủ Thái phó, phòng khuê các của tiểu thư đây!" Văn Chi nhanh nhảu đáp, giọng vừa đáng yêu vừa đáng gi/ận, "Tiểu thư sốt mấy ngày, giờ còn khó chịu chỗ nào không?" Ta ngẩn người: Phòng khuê các của ta ư?! Vú nuôi Thôi…
Tác giả: