Ngày di nương của Liễu tam cô nương qua đời, Chu thị - mẹ cả - ngồi trên chủ vị, thong thả hỏi chuyện. Khi hỏi đến tên, Chu thị kinh ngạc nói: “Tam cô nương đã sáu tuổi, còn chưa có danh nhi?” Liễu gia vốn không coi trọng nữ nhi, bất kể là do ai sinh ra. Danh nhi của con gái, chưa bao giờ đáng giá để phụ thân thân mình đi lấy. Mẹ ruột của Liễu tam cô nương chỉ là một nha hoàn không biết một chữ, dung mạo tầm thường. Nếu không phải Liễu Thừa Sơn một đêm hồ đồ, cũng sẽ chẳng có nàng. Không danh không tự, quả thực không được… Ánh mắt Chu thị khẽ đảo, rơi xuống bậc thềm ngoài cửa, nơi rêu xanh nhớp nháp, ẩm thấp. Bà ta thong thả mở miệng: “Liền gọi là —— Liễu Đài, thế nào?” Cái tên ấy, chẳng giống với tỷ tỷ nào cả. Đại tỷ gọi Liễu Nghi, nhị tỷ gọi Liễu Dung, đều có chữ bảo trên đầu. Chỉ riêng nàng không có. Bảo nhiều đến thế, vì sao lại không thể cho nàng một chữ? Dù chỉ gọi là “Liễu Bảo” cũng được. Nàng vốn không thích chữ có bộ thảo, người ta đều nói “không mẹ như cỏ dại”, nghe vào chỉ…

Chương 11

Sương Đài - Trường Minh Đối NguyệtTác giả: Trường Minh Đối NguyệtTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhNgày di nương của Liễu tam cô nương qua đời, Chu thị - mẹ cả - ngồi trên chủ vị, thong thả hỏi chuyện. Khi hỏi đến tên, Chu thị kinh ngạc nói: “Tam cô nương đã sáu tuổi, còn chưa có danh nhi?” Liễu gia vốn không coi trọng nữ nhi, bất kể là do ai sinh ra. Danh nhi của con gái, chưa bao giờ đáng giá để phụ thân thân mình đi lấy. Mẹ ruột của Liễu tam cô nương chỉ là một nha hoàn không biết một chữ, dung mạo tầm thường. Nếu không phải Liễu Thừa Sơn một đêm hồ đồ, cũng sẽ chẳng có nàng. Không danh không tự, quả thực không được… Ánh mắt Chu thị khẽ đảo, rơi xuống bậc thềm ngoài cửa, nơi rêu xanh nhớp nháp, ẩm thấp. Bà ta thong thả mở miệng: “Liền gọi là —— Liễu Đài, thế nào?” Cái tên ấy, chẳng giống với tỷ tỷ nào cả. Đại tỷ gọi Liễu Nghi, nhị tỷ gọi Liễu Dung, đều có chữ bảo trên đầu. Chỉ riêng nàng không có. Bảo nhiều đến thế, vì sao lại không thể cho nàng một chữ? Dù chỉ gọi là “Liễu Bảo” cũng được. Nàng vốn không thích chữ có bộ thảo, người ta đều nói “không mẹ như cỏ dại”, nghe vào chỉ… Náo loạn một hồi, nỗi buồn trong lòng Liễu Đài cũng tan biến đi ít nhiều. Hạ Uyên chuẩn bị cáo từ.Trước khi đi, hắn nghiêng đầu cười nói:“Nương ta thực thích nàng. Vốn định sớm nghênh đón nàng vào cửa, nhưng lại muốn làm hôn lễ khí phái một chút. Các hạng mục đều gấp rút chuẩn bị, nhanh nhất cũng phải mất hai tháng.Hai tháng sau, Liễu Đài… nàng chờ ta tới đón.”Tà dương như m.á.u, Liễu Đài ngơ ngác nhìn bóng lưng hắn xa dần, cho tới khi hoàn toàn biến mất.Một lúc lâu sau, nàng mới vỗ vỗ má mình, đau thật. Không phải mơ. Nhưng lại cứ như đang mơ.Dương di nương đã quên mất chuyện báo tin. Liễu Dung chỉ nghe được tin nàng bị bắt đi trầm đường, khóc lóc suốt dọc đường gấp gáp trở về, kết quả lại thấy Liễu Đài ngồi êm đẹp, trong tay còn cầm khối phỉ thúy.Nàng không nhịn được, nhéo một cái vào tai muội muội:“Đau nha, hẳn là không phải quỷ rồi.”Xuân Hiểu thấy Liễu Dung, mắt cong cong mừng rỡ:“Nhị cô nương, là nhị cô nương đã về!”Sáng nay Liễu Dung vừa nhận tin, sợ đến nỗi mắt hoa lên, suýt thì ngất xỉu.Trước tiên nàng chạy đi cầu thế t.ử phi, nhưng thế t.ử phi cũng vừa mới về nhà chồng, không dám tự tiện làm chủ cho nàng trở về. Cuối cùng vẫn là khơi thông một ma ma bên cạnh vương phi, lấy cớ mẹ đẻ bị bệnh, mới tìm được cơ hội quay lại.“Liễu Đài!”Ngày thường Liễu Dung đoan trang hiền thục, nhưng một khi nổi nóng, bộ dáng đanh đá kia quả thực giống hệt Dương di nương.Liễu Đài rụt cổ, im thin thít như chim cút, không dám hé răng.“Hảo, hảo, hảo! Là ta coi thường muội! Lá gan lớn như vậy, sao không dứt khoát đốt cả từ đường đi?”“Nhị tỷ, muội sai rồi…”“Sai ở chỗ nào?”“…”“Còn dám có lệ với ta? Thôi, muội dứt khoát nói đi, thích loại tiền giấy nào, ta nhân lúc còn sớm bảo người chuẩn bị thật nhiều cho muội!”Giờ phút này, Liễu Đài chỉ thấy may mắn vì Chu thị chưa đến mức lấy việc sống c.h.ế.t của nàng ra để quấy rầy Liễu Nghi.Sau một hồi mắng c.h.ử.i, Liễu Dung cũng nguôi giận, bắt đầu nghiêm túc hỏi chuyện Liễu Đài cùng Hạ Uyên.“Nếu mệnh muội đủ cứng, có thể sống sót, vậy xem như cũng coi như một mối nhân duyên tốt.”Hạ Uyên tướng mạo như Phan An, nhân phẩm thanh quý, từng là nhân tuyển số một trong mộng tưởng của không ít nữ t.ử trong kinh. Nếu không phải danh tiếng “khắc thê” quá vang dội, há lại đến lượt Liễu Đài “nhặt hời”?Liễu Đài nghĩ, thân thể nàng khỏe mạnh, cửa ải khó khăn nhất chính là cha ruột muốn đem nàng trầm đường.Cửa ấy nàng đã vượt qua rồi. Vậy có lẽ… nàng thật sự là mệnh cứng? 

Náo loạn một hồi, nỗi buồn trong lòng Liễu Đài cũng tan biến đi ít nhiều. Hạ Uyên chuẩn bị cáo từ.

Trước khi đi, hắn nghiêng đầu cười nói:

“Nương ta thực thích nàng. Vốn định sớm nghênh đón nàng vào cửa, nhưng lại muốn làm hôn lễ khí phái một chút. Các hạng mục đều gấp rút chuẩn bị, nhanh nhất cũng phải mất hai tháng.

Hai tháng sau, Liễu Đài… nàng chờ ta tới đón.”

Tà dương như m.á.u, Liễu Đài ngơ ngác nhìn bóng lưng hắn xa dần, cho tới khi hoàn toàn biến mất.

Một lúc lâu sau, nàng mới vỗ vỗ má mình, đau thật. Không phải mơ. Nhưng lại cứ như đang mơ.

Dương di nương đã quên mất chuyện báo tin. Liễu Dung chỉ nghe được tin nàng bị bắt đi trầm đường, khóc lóc suốt dọc đường gấp gáp trở về, kết quả lại thấy Liễu Đài ngồi êm đẹp, trong tay còn cầm khối phỉ thúy.

Nàng không nhịn được, nhéo một cái vào tai muội muội:

“Đau nha, hẳn là không phải quỷ rồi.”

Xuân Hiểu thấy Liễu Dung, mắt cong cong mừng rỡ:

“Nhị cô nương, là nhị cô nương đã về!”

Sáng nay Liễu Dung vừa nhận tin, sợ đến nỗi mắt hoa lên, suýt thì ngất xỉu.

Trước tiên nàng chạy đi cầu thế t.ử phi, nhưng thế t.ử phi cũng vừa mới về nhà chồng, không dám tự tiện làm chủ cho nàng trở về. Cuối cùng vẫn là khơi thông một ma ma bên cạnh vương phi, lấy cớ mẹ đẻ bị bệnh, mới tìm được cơ hội quay lại.

“Liễu Đài!”

Ngày thường Liễu Dung đoan trang hiền thục, nhưng một khi nổi nóng, bộ dáng đanh đá kia quả thực giống hệt Dương di nương.

Liễu Đài rụt cổ, im thin thít như chim cút, không dám hé răng.

“Hảo, hảo, hảo! Là ta coi thường muội! Lá gan lớn như vậy, sao không dứt khoát đốt cả từ đường đi?”

“Nhị tỷ, muội sai rồi…”

“Sai ở chỗ nào?”

“…”

“Còn dám có lệ với ta? Thôi, muội dứt khoát nói đi, thích loại tiền giấy nào, ta nhân lúc còn sớm bảo người chuẩn bị thật nhiều cho muội!”

Giờ phút này, Liễu Đài chỉ thấy may mắn vì Chu thị chưa đến mức lấy việc sống c.h.ế.t của nàng ra để quấy rầy Liễu Nghi.

Sau một hồi mắng c.h.ử.i, Liễu Dung cũng nguôi giận, bắt đầu nghiêm túc hỏi chuyện Liễu Đài cùng Hạ Uyên.

“Nếu mệnh muội đủ cứng, có thể sống sót, vậy xem như cũng coi như một mối nhân duyên tốt.”

Hạ Uyên tướng mạo như Phan An, nhân phẩm thanh quý, từng là nhân tuyển số một trong mộng tưởng của không ít nữ t.ử trong kinh. Nếu không phải danh tiếng “khắc thê” quá vang dội, há lại đến lượt Liễu Đài “nhặt hời”?

Liễu Đài nghĩ, thân thể nàng khỏe mạnh, cửa ải khó khăn nhất chính là cha ruột muốn đem nàng trầm đường.

Cửa ấy nàng đã vượt qua rồi. Vậy có lẽ… nàng thật sự là mệnh cứng?

 

Sương Đài - Trường Minh Đối NguyệtTác giả: Trường Minh Đối NguyệtTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhNgày di nương của Liễu tam cô nương qua đời, Chu thị - mẹ cả - ngồi trên chủ vị, thong thả hỏi chuyện. Khi hỏi đến tên, Chu thị kinh ngạc nói: “Tam cô nương đã sáu tuổi, còn chưa có danh nhi?” Liễu gia vốn không coi trọng nữ nhi, bất kể là do ai sinh ra. Danh nhi của con gái, chưa bao giờ đáng giá để phụ thân thân mình đi lấy. Mẹ ruột của Liễu tam cô nương chỉ là một nha hoàn không biết một chữ, dung mạo tầm thường. Nếu không phải Liễu Thừa Sơn một đêm hồ đồ, cũng sẽ chẳng có nàng. Không danh không tự, quả thực không được… Ánh mắt Chu thị khẽ đảo, rơi xuống bậc thềm ngoài cửa, nơi rêu xanh nhớp nháp, ẩm thấp. Bà ta thong thả mở miệng: “Liền gọi là —— Liễu Đài, thế nào?” Cái tên ấy, chẳng giống với tỷ tỷ nào cả. Đại tỷ gọi Liễu Nghi, nhị tỷ gọi Liễu Dung, đều có chữ bảo trên đầu. Chỉ riêng nàng không có. Bảo nhiều đến thế, vì sao lại không thể cho nàng một chữ? Dù chỉ gọi là “Liễu Bảo” cũng được. Nàng vốn không thích chữ có bộ thảo, người ta đều nói “không mẹ như cỏ dại”, nghe vào chỉ… Náo loạn một hồi, nỗi buồn trong lòng Liễu Đài cũng tan biến đi ít nhiều. Hạ Uyên chuẩn bị cáo từ.Trước khi đi, hắn nghiêng đầu cười nói:“Nương ta thực thích nàng. Vốn định sớm nghênh đón nàng vào cửa, nhưng lại muốn làm hôn lễ khí phái một chút. Các hạng mục đều gấp rút chuẩn bị, nhanh nhất cũng phải mất hai tháng.Hai tháng sau, Liễu Đài… nàng chờ ta tới đón.”Tà dương như m.á.u, Liễu Đài ngơ ngác nhìn bóng lưng hắn xa dần, cho tới khi hoàn toàn biến mất.Một lúc lâu sau, nàng mới vỗ vỗ má mình, đau thật. Không phải mơ. Nhưng lại cứ như đang mơ.Dương di nương đã quên mất chuyện báo tin. Liễu Dung chỉ nghe được tin nàng bị bắt đi trầm đường, khóc lóc suốt dọc đường gấp gáp trở về, kết quả lại thấy Liễu Đài ngồi êm đẹp, trong tay còn cầm khối phỉ thúy.Nàng không nhịn được, nhéo một cái vào tai muội muội:“Đau nha, hẳn là không phải quỷ rồi.”Xuân Hiểu thấy Liễu Dung, mắt cong cong mừng rỡ:“Nhị cô nương, là nhị cô nương đã về!”Sáng nay Liễu Dung vừa nhận tin, sợ đến nỗi mắt hoa lên, suýt thì ngất xỉu.Trước tiên nàng chạy đi cầu thế t.ử phi, nhưng thế t.ử phi cũng vừa mới về nhà chồng, không dám tự tiện làm chủ cho nàng trở về. Cuối cùng vẫn là khơi thông một ma ma bên cạnh vương phi, lấy cớ mẹ đẻ bị bệnh, mới tìm được cơ hội quay lại.“Liễu Đài!”Ngày thường Liễu Dung đoan trang hiền thục, nhưng một khi nổi nóng, bộ dáng đanh đá kia quả thực giống hệt Dương di nương.Liễu Đài rụt cổ, im thin thít như chim cút, không dám hé răng.“Hảo, hảo, hảo! Là ta coi thường muội! Lá gan lớn như vậy, sao không dứt khoát đốt cả từ đường đi?”“Nhị tỷ, muội sai rồi…”“Sai ở chỗ nào?”“…”“Còn dám có lệ với ta? Thôi, muội dứt khoát nói đi, thích loại tiền giấy nào, ta nhân lúc còn sớm bảo người chuẩn bị thật nhiều cho muội!”Giờ phút này, Liễu Đài chỉ thấy may mắn vì Chu thị chưa đến mức lấy việc sống c.h.ế.t của nàng ra để quấy rầy Liễu Nghi.Sau một hồi mắng c.h.ử.i, Liễu Dung cũng nguôi giận, bắt đầu nghiêm túc hỏi chuyện Liễu Đài cùng Hạ Uyên.“Nếu mệnh muội đủ cứng, có thể sống sót, vậy xem như cũng coi như một mối nhân duyên tốt.”Hạ Uyên tướng mạo như Phan An, nhân phẩm thanh quý, từng là nhân tuyển số một trong mộng tưởng của không ít nữ t.ử trong kinh. Nếu không phải danh tiếng “khắc thê” quá vang dội, há lại đến lượt Liễu Đài “nhặt hời”?Liễu Đài nghĩ, thân thể nàng khỏe mạnh, cửa ải khó khăn nhất chính là cha ruột muốn đem nàng trầm đường.Cửa ấy nàng đã vượt qua rồi. Vậy có lẽ… nàng thật sự là mệnh cứng? 

Chương 11