Ngày di nương của Liễu tam cô nương qua đời, Chu thị - mẹ cả - ngồi trên chủ vị, thong thả hỏi chuyện. Khi hỏi đến tên, Chu thị kinh ngạc nói: “Tam cô nương đã sáu tuổi, còn chưa có danh nhi?” Liễu gia vốn không coi trọng nữ nhi, bất kể là do ai sinh ra. Danh nhi của con gái, chưa bao giờ đáng giá để phụ thân thân mình đi lấy. Mẹ ruột của Liễu tam cô nương chỉ là một nha hoàn không biết một chữ, dung mạo tầm thường. Nếu không phải Liễu Thừa Sơn một đêm hồ đồ, cũng sẽ chẳng có nàng. Không danh không tự, quả thực không được… Ánh mắt Chu thị khẽ đảo, rơi xuống bậc thềm ngoài cửa, nơi rêu xanh nhớp nháp, ẩm thấp. Bà ta thong thả mở miệng: “Liền gọi là —— Liễu Đài, thế nào?” Cái tên ấy, chẳng giống với tỷ tỷ nào cả. Đại tỷ gọi Liễu Nghi, nhị tỷ gọi Liễu Dung, đều có chữ bảo trên đầu. Chỉ riêng nàng không có. Bảo nhiều đến thế, vì sao lại không thể cho nàng một chữ? Dù chỉ gọi là “Liễu Bảo” cũng được. Nàng vốn không thích chữ có bộ thảo, người ta đều nói “không mẹ như cỏ dại”, nghe vào chỉ…
Chương 37
Sương Đài - Trường Minh Đối NguyệtTác giả: Trường Minh Đối NguyệtTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhNgày di nương của Liễu tam cô nương qua đời, Chu thị - mẹ cả - ngồi trên chủ vị, thong thả hỏi chuyện. Khi hỏi đến tên, Chu thị kinh ngạc nói: “Tam cô nương đã sáu tuổi, còn chưa có danh nhi?” Liễu gia vốn không coi trọng nữ nhi, bất kể là do ai sinh ra. Danh nhi của con gái, chưa bao giờ đáng giá để phụ thân thân mình đi lấy. Mẹ ruột của Liễu tam cô nương chỉ là một nha hoàn không biết một chữ, dung mạo tầm thường. Nếu không phải Liễu Thừa Sơn một đêm hồ đồ, cũng sẽ chẳng có nàng. Không danh không tự, quả thực không được… Ánh mắt Chu thị khẽ đảo, rơi xuống bậc thềm ngoài cửa, nơi rêu xanh nhớp nháp, ẩm thấp. Bà ta thong thả mở miệng: “Liền gọi là —— Liễu Đài, thế nào?” Cái tên ấy, chẳng giống với tỷ tỷ nào cả. Đại tỷ gọi Liễu Nghi, nhị tỷ gọi Liễu Dung, đều có chữ bảo trên đầu. Chỉ riêng nàng không có. Bảo nhiều đến thế, vì sao lại không thể cho nàng một chữ? Dù chỉ gọi là “Liễu Bảo” cũng được. Nàng vốn không thích chữ có bộ thảo, người ta đều nói “không mẹ như cỏ dại”, nghe vào chỉ… Phiên ngoại 7Người xấu quả nhiên đầy ý đồ xấu. Trời vừa tối, hắn liền dẫn theo một nhóm người đi trộm lương thực, trộm xong còn phóng hỏa, phóng hỏa xong liền chạy.Ây da, lén lút như mèo hoang, không nghĩ tới lại hữu dụng đến vậy.Chỉ là… những lời đồn nhảm ngoài kia, cái gì mà hắn một người một ngựa xông thẳng vào đại doanh, một mình khuấy đảo trung quân Thát Tử.Vớ vẩn!Ta nhất định phải vạch trần hắn mới được! Nghĩ vậy, ta lại mơ màng ngủ.Trong mộng, trời cao nói với ta: hồn phách sói không thể lưu lại nhân gian lâu, bảo ta sớm buông khúc mắc, đi đầu t.h.a.i cho kịp.Ta không hiểu. Ta buông cái gì chứ? Ta nào có giữ khúc mắc gì đâu?…Về sau, người xấu rời biên quan, trở về quê nhà. Đó là một nơi thật phồn hoa.Ở đó, ta gặp nương t.ử hắn. Nàng nghe chuyện về ta, cứ khóc mãi không ngừng.Sau đó nàng lấy ra tin người xấu gửi cho nàng. Ta liếc xem. Hóa ra là một bức họa anh minh thần võ của bổn sói!Tuy trên thư chẳng có lời nào hay ho, nhưng thấy hắn vẽ ta đẹp như vậy… thôi được, miễn cưỡng tha thứ hắn. Dù sao ta còn phải dựa vào mặt để ăn cơm mà!…Thân thể ta dần trở nên trong suốt. Lúc ghé trên vai người xấu, ta chỉ sợ hắn mệt.Nhưng người xấu lại ngốc, thế nào mà có thể đập vỡ bia đá chuẩn bị khắc bức họa anh minh thần võ của ta chứ?Ta cười ha hả, nhưng nghĩ tới bia đá ấy vốn là để lưu danh ta… lại cười không nổi.“Cẩu đản nhi?”Ai? Người xấu gọi ta sao? Chẳng lẽ hắn thấy được ta rồi?A… hóa ra là đang gọi tiểu cẩu trên đất.Tiểu cẩu này cũng thật ngốc, đi bộ mà còn ngã. Ta bay đến trước mặt nó, ngao ô một tiếng.Nó thật sự nghe được! Sợ tới mức loạng choạng ngã nhào ngay trước người xấu.Người xấu, vẫn giống khi xách ta năm xưa, lại xách gáy tiểu cẩu lên, mang về nhà.Mà hồn phách ta, rốt cuộc cũng có thể rời xa hắn. Ta quay đầu nhìn bóng dáng người xấu lần cuối, rồi xoay mình bay đi.(Toàn văn hoàn)
Phiên ngoại 7
Người xấu quả nhiên đầy ý đồ xấu. Trời vừa tối, hắn liền dẫn theo một nhóm người đi trộm lương thực, trộm xong còn phóng hỏa, phóng hỏa xong liền chạy.
Ây da, lén lút như mèo hoang, không nghĩ tới lại hữu dụng đến vậy.
Chỉ là… những lời đồn nhảm ngoài kia, cái gì mà hắn một người một ngựa xông thẳng vào đại doanh, một mình khuấy đảo trung quân Thát Tử.
Vớ vẩn!
Ta nhất định phải vạch trần hắn mới được! Nghĩ vậy, ta lại mơ màng ngủ.
Trong mộng, trời cao nói với ta: hồn phách sói không thể lưu lại nhân gian lâu, bảo ta sớm buông khúc mắc, đi đầu t.h.a.i cho kịp.
Ta không hiểu. Ta buông cái gì chứ? Ta nào có giữ khúc mắc gì đâu?
…
Về sau, người xấu rời biên quan, trở về quê nhà. Đó là một nơi thật phồn hoa.
Ở đó, ta gặp nương t.ử hắn. Nàng nghe chuyện về ta, cứ khóc mãi không ngừng.
Sau đó nàng lấy ra tin người xấu gửi cho nàng. Ta liếc xem. Hóa ra là một bức họa anh minh thần võ của bổn sói!
Tuy trên thư chẳng có lời nào hay ho, nhưng thấy hắn vẽ ta đẹp như vậy… thôi được, miễn cưỡng tha thứ hắn. Dù sao ta còn phải dựa vào mặt để ăn cơm mà!
…
Thân thể ta dần trở nên trong suốt. Lúc ghé trên vai người xấu, ta chỉ sợ hắn mệt.
Nhưng người xấu lại ngốc, thế nào mà có thể đập vỡ bia đá chuẩn bị khắc bức họa anh minh thần võ của ta chứ?
Ta cười ha hả, nhưng nghĩ tới bia đá ấy vốn là để lưu danh ta… lại cười không nổi.
“Cẩu đản nhi?”
Ai? Người xấu gọi ta sao? Chẳng lẽ hắn thấy được ta rồi?
A… hóa ra là đang gọi tiểu cẩu trên đất.
Tiểu cẩu này cũng thật ngốc, đi bộ mà còn ngã. Ta bay đến trước mặt nó, ngao ô một tiếng.
Nó thật sự nghe được! Sợ tới mức loạng choạng ngã nhào ngay trước người xấu.
Người xấu, vẫn giống khi xách ta năm xưa, lại xách gáy tiểu cẩu lên, mang về nhà.
Mà hồn phách ta, rốt cuộc cũng có thể rời xa hắn. Ta quay đầu nhìn bóng dáng người xấu lần cuối, rồi xoay mình bay đi.
(Toàn văn hoàn)
Sương Đài - Trường Minh Đối NguyệtTác giả: Trường Minh Đối NguyệtTruyện Cổ Đại, Truyện Ngôn TìnhNgày di nương của Liễu tam cô nương qua đời, Chu thị - mẹ cả - ngồi trên chủ vị, thong thả hỏi chuyện. Khi hỏi đến tên, Chu thị kinh ngạc nói: “Tam cô nương đã sáu tuổi, còn chưa có danh nhi?” Liễu gia vốn không coi trọng nữ nhi, bất kể là do ai sinh ra. Danh nhi của con gái, chưa bao giờ đáng giá để phụ thân thân mình đi lấy. Mẹ ruột của Liễu tam cô nương chỉ là một nha hoàn không biết một chữ, dung mạo tầm thường. Nếu không phải Liễu Thừa Sơn một đêm hồ đồ, cũng sẽ chẳng có nàng. Không danh không tự, quả thực không được… Ánh mắt Chu thị khẽ đảo, rơi xuống bậc thềm ngoài cửa, nơi rêu xanh nhớp nháp, ẩm thấp. Bà ta thong thả mở miệng: “Liền gọi là —— Liễu Đài, thế nào?” Cái tên ấy, chẳng giống với tỷ tỷ nào cả. Đại tỷ gọi Liễu Nghi, nhị tỷ gọi Liễu Dung, đều có chữ bảo trên đầu. Chỉ riêng nàng không có. Bảo nhiều đến thế, vì sao lại không thể cho nàng một chữ? Dù chỉ gọi là “Liễu Bảo” cũng được. Nàng vốn không thích chữ có bộ thảo, người ta đều nói “không mẹ như cỏ dại”, nghe vào chỉ… Phiên ngoại 7Người xấu quả nhiên đầy ý đồ xấu. Trời vừa tối, hắn liền dẫn theo một nhóm người đi trộm lương thực, trộm xong còn phóng hỏa, phóng hỏa xong liền chạy.Ây da, lén lút như mèo hoang, không nghĩ tới lại hữu dụng đến vậy.Chỉ là… những lời đồn nhảm ngoài kia, cái gì mà hắn một người một ngựa xông thẳng vào đại doanh, một mình khuấy đảo trung quân Thát Tử.Vớ vẩn!Ta nhất định phải vạch trần hắn mới được! Nghĩ vậy, ta lại mơ màng ngủ.Trong mộng, trời cao nói với ta: hồn phách sói không thể lưu lại nhân gian lâu, bảo ta sớm buông khúc mắc, đi đầu t.h.a.i cho kịp.Ta không hiểu. Ta buông cái gì chứ? Ta nào có giữ khúc mắc gì đâu?…Về sau, người xấu rời biên quan, trở về quê nhà. Đó là một nơi thật phồn hoa.Ở đó, ta gặp nương t.ử hắn. Nàng nghe chuyện về ta, cứ khóc mãi không ngừng.Sau đó nàng lấy ra tin người xấu gửi cho nàng. Ta liếc xem. Hóa ra là một bức họa anh minh thần võ của bổn sói!Tuy trên thư chẳng có lời nào hay ho, nhưng thấy hắn vẽ ta đẹp như vậy… thôi được, miễn cưỡng tha thứ hắn. Dù sao ta còn phải dựa vào mặt để ăn cơm mà!…Thân thể ta dần trở nên trong suốt. Lúc ghé trên vai người xấu, ta chỉ sợ hắn mệt.Nhưng người xấu lại ngốc, thế nào mà có thể đập vỡ bia đá chuẩn bị khắc bức họa anh minh thần võ của ta chứ?Ta cười ha hả, nhưng nghĩ tới bia đá ấy vốn là để lưu danh ta… lại cười không nổi.“Cẩu đản nhi?”Ai? Người xấu gọi ta sao? Chẳng lẽ hắn thấy được ta rồi?A… hóa ra là đang gọi tiểu cẩu trên đất.Tiểu cẩu này cũng thật ngốc, đi bộ mà còn ngã. Ta bay đến trước mặt nó, ngao ô một tiếng.Nó thật sự nghe được! Sợ tới mức loạng choạng ngã nhào ngay trước người xấu.Người xấu, vẫn giống khi xách ta năm xưa, lại xách gáy tiểu cẩu lên, mang về nhà.Mà hồn phách ta, rốt cuộc cũng có thể rời xa hắn. Ta quay đầu nhìn bóng dáng người xấu lần cuối, rồi xoay mình bay đi.(Toàn văn hoàn)