Quý phi lại nổi tính trẻ con. Hoàng thượng vì lũ lụt sông Hoàng Hà, đã ba ngày chưa ghé qua. Nàng liền khóa c.h.ặ.t cổng cung, mặc ai gọi thế nào cũng không mở. Lệ chi tám trăm dặm phi ngựa cấp tốc đưa tới, nếu không phải do chính tay Hoàng thượng đút đến bên môi, nàng thà để thối rữa trong đĩa, cũng quyết không nếm lấy một miếng. Nàng luôn đỏ hoe mắt hỏi ta: “Thanh Đường, ngươi nói xem, rốt cuộc Hoàng thượng có yêu bổn cung hay không?” Ta cũng chỉ có thể khuyên: “Nương nương, trong lòng Hoàng thượng có người hay không vốn chẳng quan trọng. Điều quan trọng là quyền hành quản lý lục cung đều nằm trong tay người.” Nàng hất tay ta ra, nước mắt lộp bộp rơi xuống: “Ta cần quyền hành để làm gì? Thứ ra muốn là con người của hắn, là chân tâm của hắn!” Ta cụp mắt xuống, dứt khoát không khuyên nữa. Một kẻ ngu xuẩn bị tịch thu gia sản, diệt cả tộc mà còn có thể ngồi lên ngôi vị Quý phi. Vậy ta lên long tháp, chia lấy một phần, cũng đâu có quá đáng. 1 Quý phi lại nghiêng…
Tác giả: