1 Khi tôi đứng chênh vênh trên tầng thượng, cơ thể như sắp đổ xuống bất cứ lúc nào, bỗng trước mắt, hàng loạt bình luận xuất hiện cố gắng khuyên nhủ: [Đừng làm chuyện dại dột, cô có nhảy xuống cũng chẳng được lợi lộc gì cả.] [Nếu cô nhảy, nữ chính sẽ hoàn toàn chiếm hết vận khí của cô.] Nghiêm Mạn Mạn ôm chặt lấy Tống Dã, cắn môi, đôi mắt long lanh nước nhưng cố chấp không để lệ rơi. "Thính Hạ, cậu mau xuống đây, cùng lắm mình sẽ nhường Tống Dã cho cậu, chỉ cần cậu đừng làm chuyện dại dột." "Cậu là đại tiểu thư nhà họ Thẩm, chỉ có cậu mới xứng với anh ấy. Mình chỉ là một cô nhi không nơi nương tựa, sẽ không tranh giành với cậu đâu." Tống Dã nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng, nhưng bàn tay lại siết chặt tay Nghiêm Mạn Mạn với sự xót xa: "Cô ấy không đáng để em phải hạ mình như vậy. Cô ta muốn nhảy thì cứ để cô ta nhảy.” "Em không thấy sao? Cô ta chỉ đang diễn thôi. Một đại tiểu thư từ nhỏ đã được nuông chiều như cô ta thì làm gì có đủ can đảm để nhảy thật?” "Chỉ có em…
Tác giả: