1 Từ sáu giờ sáng, tôi đã bắt đầu tất bật chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn. Rau là do tôi nhặt, nhân là do tôi trộn, bột là do tôi nhào, từng chiếc sủi cảo cũng là do tự tay tôi gói. Suốt cả một ngày dài, tôi bị giam chân trong căn bếp, mệt đến mức không tài nào đứng thẳng lưng lên được. Trong khi đó, chồng tôi nếu không ở trong thư viện xử lý công việc thì cũng là ra ngoài ban công chăm chút mấy chậu cây lưỡi hổ của ông ta. Con trai là người đến sớm nhất, nó mang theo một thùng trà thượng hạng và mười cây thuốc lá Trung Hoa cho ba nó. Thế nhưng khi quay sang tôi, nó lại đưa ra một chiếc túi nilon, bên trong là vài quả trái cây đã bị thâm đen và thối rữa. “Mua từ trước Tết, Lệ Lệ nói ăn không hết nên bảo con mang sang cho mẹ.” Nó nói câu này với nụ cười trên môi, dường như chẳng hề cảm thấy có điểm nào không ổn. Tôi không nói gì, chỉ lẳng lặng cầm túi quả vào bếp. Không lâu sau, con gái cũng đến nơi. Trong bếp, nồi cá đang được hầm thơm phức, ánh nắng buổi chiều phủ…
Tác giả: