1 Trung thu năm ấy Sau khi cùng lão phu nhân thưởng nguyệt, ta nhận chén tổ yến huyết từ tay Lưu ma ma rồi thẳng hướng bước đến thư phòng của Tiêu Trần. Tiểu tư giữ cửa lập tức vươn tay cản lại: “Phu nhân, tướng quân đã dặn, đêm nay ngài ấy có chuyện quan trọng, bất luận kẻ nào cũng không được bước vào thư phòng dù chỉ nửa bước.” Cách một cánh cửa, thanh âm mềm mại, vui thích không ngừng truyền ra. Tiếng nam nhân th* d*c xen lẫn tiếng nữ tử cười duyên. Ánh mắt ta trầm xuống, hất tay tiểu tư, đẩy cửa mà vào. Bên trong, phu quân ta đang ép một tiểu nương tử ăn vận như nha hoàn lên án thư. Sự xuất hiện của ta khiến nàng ta giật mình, hoảng hốt nép vào lòng Tiêu Trần, nhưng rồi vì tò mò, tiểu nương tử vẫn lén lút thò đầu ra, dùng đôi mắt nai con e dè nhìn ta. Tiêu Trần đưa tay v**t v* chiếc cổ trắng nõn của nàng ta, giọng điệu ôn hòa như đang dỗ dành trẻ nhỏ: “Đừng sợ, nàng ấy là chính thất phu nhân của ta, nào có ăn thịt người đâu.” Tiểu nương tử ngồi trên án thư, đôi chân trần khẽ cọ…
Tác giả: