1 Sáng sớm, mẹ tôi lén lút bế về nhà một bé gái. “Doanh Doanh à, mẹ nhặt được một đứa bé trước cửa nhà, con xem đi, đáng thương quá!” Tôi thò đầu nhìn một cái. Đứa bé được quấn trong chiếc chăn bông màu hồng nhạt còn mới tinh. Khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào trắng trẻo, đang ngủ rất ngon. Kẻ ngốc mới tin đây là đứa trẻ “nhặt được”! Một tuần trước, mẹ và chị tôi đã có gì đó rất bí mật, mấy ngày liền không về nhà. Tôi lén theo dõi họ. Chính mắt thấy họ cùng đi vào khoa sản của một bệnh viện. Nói thật, trước giờ tôi luôn nghĩ chị tôi — Doãn Tinh là kiểu người tự cao tự đại. Không ngờ chị ta cũng có ngày lén lút sinh con cho đàn ông. Thấy tôi không nói gì. Mẹ tôi bắt đầu sốt ruột: “Đứa bé này có duyên với nhà mình, cứ giữ lại đi. Con nuôi nó, mẹ sẽ giúp đỡ, nuôi vài năm là lớn thôi.” Tôi tức đến run cả người, cười lạnh: “Mẹ hồ đồ rồi à? Mẹ không cho con học đại học thì thôi, mẹ còn lén bán căn nhà còn lại trong nhà cho chị đi du học, con cũng nhịn! Nhưng mẹ nghĩ gì vậy, bắt con nuôi một đứa…
Tác giả: