Ánh nến khẽ lay động, ánh sáng trong gian phòng nhập nhằng. Mùi hương hoa trà và gỗ đàn hương phảng phất khiến không khí cũng trở nên mờ ám. Bàn tay Đàm Tri Nghi khẽ nhúc nhích, làm sợi xích vang lên tiếng động. Trong không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi, tiếng kim loại va vào nhau lại càng thêm rõ rệt. Xuyên qua tấm ren đen trước mắt, cô thấp thoáng trông thấy một bóng hình cao lớn vững chãi đang chậm rãi bước tới. Đôi chân thon dài rắn rỏi ẩn sau lớp quần tây được cắt may tỉ mỉ, đôi giày da đế mỏng được chế tác thủ công giẫm lên tấm thảm cổ, tuy mỗi bước đi không một tiếng động nhưng lại toát ra áp lực nặng nề. Bên dưới lớp ren, nước mắt giăng mờ khiến khuôn mặt của người đối diện cũng trở nên nhòe đi. “Rắc…” Một tiếng động giòn tan vang lên. Anh dẫm gãy một đóa hồng trà rơi trên thảm, cánh hoa đỏ rực như máu. Anh ngồi xuống chiếc sofa đối diện, nhìn cô đang quỳ giữa tấm thảm. Tấm thảm tối màu càng tôn lên làn da trắng đến nhức mắt của cô. “Tại sao không nghe…
Tác giả: