Sắc trời âm u như thể có ai đó đ.á.n.h đổ nghiên mực, mây đen giăng kín lối. Theo sau tiếng sấm cuồn cuộn, những tia chớp tím tựa rồng bay lượn vòng trong tầng mây, tô điểm thêm nét đáng sợ cho đêm hè oi bức. "Lão đại, hay là thôi đi..." "Câm miệng! Thái hậu dặn dò việc gì thì cứ thế mà làm, đừng nói nhảm nữa, rút!" Trong cơn mơ màng, Tống Trinh nghe thấy loáng thoáng tiếng người trò chuyện. Cảm giác đau đớn khi bị liệt hỏa thiêu đốt dường như vừa mới xảy ra, nàng vội vàng muốn mở mắt, nhưng mí mắt nặng tựa ngàn cân. Thái hậu? Nàng nhớ rõ Xuyên Vân Thái hậu đã qua đời từ năm nàng lên bảy. Bỗng nhiên, Tống Trinh bừng tỉnh, con ngươi xoay vài vòng mới phát hiện mình đang nằm trên mặt đất. Nàng khó nhọc ngồi dậy, cử động chiếc cổ có phần cứng đờ để quan sát xung quanh, thần sắc thoáng chút hoảng hốt. Chẳng phải nàng đã bị lửa thiêu c.h.ế.t rồi sao, sao giờ lại có thể... Đây là địa phủ ư? Chân trời chợt xẹt qua một đạo tia chớp. Dưới ánh sáng chập chờn, nàng dần trợn…
Tác giả: