Tác giả:

Chủ tử nhà ta tính đạm như cúc, đã ăn cơm thiu trong lãnh cung ba ngày nay, cả ngày tiêu chảy.   Còn ta, dựa hờ lên khung cửa lãnh cung, đánh một cái ợ no nê, mồm miệng đầy mùi vị của canh xương hầm.   Ta dùng hoa loa kèn tô màu lên bộ hộ giáp vừa gọt từ gỗ mới.   “Chủ tử thông minh, có hộ giáp này rồi, nhất định sẽ có thể diện.”   Chủ tử nhà ta xuất thân danh môn, từ khi chào đời đã được nâng niu, sống trong nhung lụa, không vướng bụi trần.   Trong đầu chỉ toàn những ký ức xanh non với bệ hạ thuở nhỏ: tình bạn thanh mai trúc mã, những ngày đùa nghịch trên lưng ngựa.   Tại sao lại là thuở nhỏ ấy hả?   Vì bệ hạ từ một hoàng tử thất sủng đã lật ngược thế cờ, lên ngôi hoàng đế, nhưng chỉ phong chủ tử nhà ta làm Như Phi.   Những năm qua, dù chủ tử tự nhận rằng mình và bệ hạ từng có tình sâu nghĩa nặng, thế nhưng ta chẳng thấy bệ hạ có chút gì đặc biệt với nàng cả.   Ba tháng trước, ta lo lắng khi thấy tỷ muội tốt của mình - Dĩ Thu - bị bắt vì mang vòng tay san hô của Như Phi tặng cho Gia…

Truyện chữ