Ta họ Nguyễn, danh Lả Lướt, là đích nữ của phủ Trấn Quốc Đại tướng quân. Ta cũng từng là nữ t.ử thích mặc áo gấm cưỡi ngựa quý, chí khí ngất trời, thậm chí từng nữ cải nam trang ra trận g.i.ế.c địch. Trước lúc băng hà, Tiên hoàng hạ chỉ tứ hôn ta cho Thái t.ử làm Chính phi. Ta gả vào Đông Cung, một là để Thái t.ử củng cố quyền lực, hai là để trấn áp biên cương khiến quân địch không dám vọng động. Và thứ ba, ta thực chất chính là một con tin để kiềm chế phụ huynh ta, khiến họ phải tận trung phò tá Lý Thuần đến c.h.ế.t. Ta không yêu Lý Thuần, hắn cũng chẳng yêu ta. Đêm động phòng hoa chúc, hắn làm cho có lệ đến nực cười. Ta thầm nghĩ hắn đúng là hạng yếu ớt, chưa đầy một nén nhang đã bại trận, không phải kẻ nhu nhược thì là gì? Hắn không muốn nghỉ lại phòng ta, ta cũng chẳng thèm để mắt tới kẻ vừa ngu xuẩn vừa đần độn như hắn. Cũng may, trước khi Tiên đế băng hà, ta đã mang thai. Cuối cùng không cần phải giả lả với hắn nữa, ta thở phào nhẹ nhõm, nhìn hắn cũng thuận mắt hơn đôi chút. Hắn…
Tác giả: