Buổi sáng 9 giờ, tuyết rơi nhẹ. Trước cổng bệnh viện, xe cộ tấp nập như mắc cửi, người đi bộ qua lại không ngớt. Đèn đỏ bật sáng, chiếc Maybach màu đen dừng lại đầu tiên, phía sau xe nối đuôi nhau thành hàng dài. Ứng Tân, đeo chiếc ba lô hình thỏ nhỏ, bám sát bước chân bố mình, dừng lại trước vạch kẻ đường, chăm chú nhìn đèn tín hiệu, cảnh giác với sự thay đổi màu sắc của đèn. Thời tiết lạnh, hơi thở của cậu bé biến thành sương trắng. Cậu bé gầy gò nhưng thanh tú, hoàn toàn không giống một đứa trẻ năm tuổi. Chiếc áo phao quá khổ so với thân hình nhỏ bé của cậu, khuôn mặt trắng sứ như bị giấu trong đó, hơi thở ấm áp làm ướt những lọn tóc xoăn nhẹ trên trán, chiếc cằm nhọn mang theo chút vẻ ốm yếu. Quan sát đèn tín hiệu một lúc, Ứng Tân vẫn có chút sợ hãi. Vấn đề về thể chất khiến cậu bị chứng mù màu nhẹ, không nhạy cảm với màu sắc. Việc một mình băng qua đường là một thử thách lớn đối với cậu. Thấy những đứa trẻ khác ngoan ngoãn nắm tay người lớn, cậu cũng vươn tay, cố gắng nắm lấy tay…
Tác giả: