Tác giả:

Ta sinh hạ một nàng công chúa, còn nuôi nấng nó như châu như bảo đến tận bốn tuổi. Vậy mà trong cung lại không một ai nhớ đến nó. Hoàng thượng nói ta mắc chứng cuồng loạn, rằng công chúa là do ta tưởng tượng ra. Ta không tin, điên cuồng tìm kiếm, nhưng vẫn không có kết quả. Thế nên ta nghĩ, có lẽ ta thật sự bị bệnh rồi. Nhưng sau đó, ta lại phát hiện một mảnh vải nhỏ trong túi thơm. Trên đó thêu xiêu vẹo bốn chữ: "Mẫu hậu vạn phúc." 1 Sau khi từ chùa Phật trở về cung, ta liền ngã bệnh, thái y nói ta đã nhiễm ôn dịch. Hắn nói bệnh này có thuốc chữa, chỉ cần cách ly với người già trẻ nhỏ. Bởi vì người già trẻ nhỏ thể trạng yếu ớt, một khi nhiễm phải, e là không qua khỏi. Lúc này, ngoài phòng vọng tới một giọng trẻ thơ trong trẻo: "Mẫu hậu, người về rồi!" Là Bảo Cẩm của ta. Nó đã bốn tuổi, lanh lợi trắng trẻo, vô cùng đáng yêu. Có lẽ tỳ nữ ở cửa đã ngăn nó lại, giọng nó có chút nghi hoặc: "Cớ sao lại cản ta? Mẫu hậu sao rồi?" Nghe giọng nói của nó, ta có thể tưởng tượng ra dáng vẻ nó…

Truyện chữ