Lúc bị cả xấp nhân dân tệ ném thẳng vào ngực, Trì Tụng chẳng buồn chớp mắt. Tập tiền đỏ rực bùng nổ như một quả bom với tâm là ngực cậu, tán loạn khắp nơi. Tóc mái ướt đẫm rượu vang đỏ chụm lại thành một lọn rủ xuống trán, nhỏ giọt tong tong. Tống Trí Hoài bắt tréo chân ngồi trên chiếc sofa tinh xảo, dáng vẻ toát ra sự kiêu ngạo tột độ: "Cậu muốn nổi tiếng?" Trì Tụng: "Tôi muốn diễn." Tống Trí Hoài cười khẩy: "Đám diễn viên các người, diễn nam diễn nữ, diễn thần diễn quỷ, diễn đủ trò đủ kiểu, cuối cùng còn diễn cho tôi xem cái vẻ "cao thượng" nữa à? Quỳ xuống. Cởi giày cho tôi." Mí mắt Trì Tụng khẽ giật, trong đôi mắt nâu nhạt lóe lên tia giằng xé và giận dữ, nhưng rồi cậu cam chịu, nặng nề cụp mắt xuống, thực sự quỳ gối trước mặt Tống Trí Hoài. Tống Trí Hoài ê răng, vội đứng dậy bế cậu lên mắng: "Chết tiệt, em quỳ thật đấy à?" Trì Tụng vốn nổi tiếng từ nhỏ, có tương lai đầy xán lạn phía trước. Nhỏ cỡ nào?  Thời cậu nổi tiếng, người trong giới thân mật gọi cậu là "Nhóc Diễn Sâu". Một…

Truyện chữ