Tác giả:

Trên đường chạy trốn, tôi nhặt được một chứng minh thư.   Thế này thì hay rồi, cuối cùng tôi cũng có thể đàng hoàng về nhà.   Nào ngờ, vừa xuống tàu tôi liền trông thấy gã cảnh sát vẫn luôn truy lùng mình.   Hắn ta đầy vẻ miễn cưỡng nắm lấy tay tôi: “Sĩ quan Nhậm, chào mừng cô gia nhập Đội Hình sự số 1, lần này việc bắt giữ Hồ Điệp Hoa có hy vọng rồi.”   Hay, hay lắm, tôi tự bắt chính mình, phải vậy không.   1   Tôi giết người đã nhiều năm, vẫn luôn bình an vô sự, không ngờ năm nay lại sa cơ lỡ vận, bị cảnh sát dí chạy khắp nơi.   Ngay lúc tôi ngỡ mình đã khó thoát kiếp nạn, tôi lại nhặt được một cái chứng minh thư trên con đường núi ở một làng quê nhỏ.   Nhậm Vũ Huyên, 27 tuổi, nữ, quê quán Đô Thành. Bức ảnh trên chứng minh thư vừa thanh thuần vừa có vài phần non nớt, rõ ràng vẫn là ảnh chụp từ hồi cấp ba.   Tôi cẩn thận so sánh ngũ quan trên ảnh, nét mày mắt vốn đã có vài phần giống tôi, cộng thêm mười năm trôi qua, cho dù là chính chủ thì trông cũng chẳng còn giống ảnh y đúc, thế…

Truyện chữ