Tác giả:

Nhiều năm sau, tôi và Mạnh Thời Thanh tình cờ gặp lại nhau ở bệnh viện. Anh mặc áo blouse trắng, còn tôi thì ướt sũng vì mưa, trông vô cùng nhếch nhác. Chỉ nhìn nhau một giây, anh đã khàn giọng hỏi: "Bị làm sao vậy?" Tôi bình tĩnh trình bày về việc điều chỉnh máy trợ thính. Sau khi kiểm tra thính lực đơn giản, cũng không có vấn đề gì lớn. Lúc ra về, anh đột nhiên nắm chặt tay tôi: "Xin lỗi, Giản Sơ." Nghe lời xin lỗi của anh, chỉ duy nhất lần này, tôi không tháo máy trợ thính ra mà lặng lẽ nghe hết. Tôi nghĩ, có lẽ mình đã thật sự buông bỏ được rồi. 01. "Mời người tiếp theo, Giản Sơ." Nghe y tá gọi, tôi vuốt lại mái tóc ướt rồi bước vào phòng khám. Trên đường đến đây trời đổ mưa, tôi không mang ô nên cả người ướt như chuột lột. Ngẩng đầu lên, tôi bắt gặp một đôi mắt vừa quen thuộc lại vừa xa lạ. Mạnh Thời Thanh sững người rồi khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng gọi cái tên đã bị lãng quên từ lâu: "Mạnh Sơ?" Tôi bình tĩnh đáp: "Máy trợ thính của tôi có chút vấn đề, gần đây âm thanh nghe được rất…

Truyện chữ