Thanh Thành, từ đường nhà họ Diệp."Kính thưa tổ tiên trên cao, Diệp Huyên không tài không đức, phế truất khỏi vị trí Thế tử. Từ giờ trở đi sẽ do Diệp Lang thừa kế”.Một ông lão khoác áo bào đen rì rầm.Phía sau lưng cách ông ta không xa là một thiếu niên với nụ cười nhàn nhạt treo bên khóe môi, chính là Diệp Lang. Hai bên ông ta là tất cả các trưởng lão trong phủ nhà họ Diệp."Tại sao?!"Bỗng một giọng nói pha chút sợ sệt vang lên.Mọi người quay đầu lại, nhìn thấy một cô bé tầm mười hai, mười ba tuổi đang đứng trước cửa từ đường. Hai bàn tay nhỏ của cô bé siết chặt lấy góc váy, gương mặt nhợt nhạt thiếu sức sống, trông vừa yếu ớt lại còn mang theo vẻ khiếp đảm.
Chương 5646
Đệ Nhất Kiếm ThầnTác giả: Thanh PhongTruyện Converter, Truyện Gia Đấu, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhThanh Thành, từ đường nhà họ Diệp."Kính thưa tổ tiên trên cao, Diệp Huyên không tài không đức, phế truất khỏi vị trí Thế tử. Từ giờ trở đi sẽ do Diệp Lang thừa kế”.Một ông lão khoác áo bào đen rì rầm.Phía sau lưng cách ông ta không xa là một thiếu niên với nụ cười nhàn nhạt treo bên khóe môi, chính là Diệp Lang. Hai bên ông ta là tất cả các trưởng lão trong phủ nhà họ Diệp."Tại sao?!"Bỗng một giọng nói pha chút sợ sệt vang lên.Mọi người quay đầu lại, nhìn thấy một cô bé tầm mười hai, mười ba tuổi đang đứng trước cửa từ đường. Hai bàn tay nhỏ của cô bé siết chặt lấy góc váy, gương mặt nhợt nhạt thiếu sức sống, trông vừa yếu ớt lại còn mang theo vẻ khiếp đảm. Diệp Huyên không biết nên nói gì nữa. Mộc Hi chợt hỏi: “Diệp công tử, nghe nói người phụ nữ muốn đánh ngươi là dì của ngươi?” Diệp Huyên gật đầu: “Đúng vậy, bà ta nói bà là dì ruột của ta!” AdvertisementMộc Hi bảo: “Nếu có dì thì khẳng định có ông ngoại, sao ngươi không đi tìm ông ngoại ngươi?” Diệp Huyên nhún vai: “Hình như ông ngoại đã bị người cha hờ của ta gi3t chết rồi”. AdvertisementMộc Hi dừng bước, quay đầu nhìn hắn: “Bị cha ngươi giết?” Diệp Huyên gật đầu: “Họ nói như vậy đấy!” Mộc Hi hơi nhíu mày: “Cha ngươi giết cha vợ?” Diệp Huyên gật đầu: “Thật ra ta cũng hơi khó hiểu, nhưng nghe nói ông ngoại ta cũng không phải người tốt”. Mộc Hi nói nhỏ: “Nhà ngươi… thật lợi hại!” Diệp Huyên hơi tò mò: “Mộc Hi cô nương, Thượng Thần của các cô có đánh lại người phụ nữ đó không?” Mộc Hi lắc đầu: “Không biết! Phải đánh mới biết được”. Diệp Huyên nói: “Cô có lời khuyên nào trước tình hình hiện tại của ta không?” Mộc Hi suy nghĩ một chút rồi trả lời: “Ngươi có thể hỏi dì ngươi, nếu ngươi đầu hàng thì có thể không giết nữa không?” Diệp Huyên: “…”Diệp Huyên nhìn Mộc Hi, người phụ nữ này nói chuyện buồn cười thật! Đầu hàng không giết có được không ấy à? Nhưng mà… đến lúc đó mình cũng có thể hỏi thử ha. Mộc Hi nhanh chóng dẫn Diệp Huyên đi vào trong Vân Đoan, trong tầng mây cách chỗ hai người không xa có vô số tia chớp loé lên. Đó là một vùng lôi trì! Diệp Huyên nhìn về phía Mộc Hi: “Mộc Hi cô nương, các cô muốn dùng thiên lôi luyện thể cho ta ư?” Mộc Hi lắc đầu: “Không phải để ngươi luyện thể!” Diệp Huyên hơi nghi ngờ: “Vậy là?” Mộc Hi nhìn Diệp Huyên: “Hấp thu!” Diệp Huyên ngạc nhiên: “Hấp thu những tia chớp kia ư?” Mộc Hi gật đầu, nàng ta nhìn về phía đó: “Lôi trì này đều là lôi Thiên Kiếp của thời đại chúng ta, có sức mạnh sấm sét cực kỳ tinh thuần, nếu ngươi có thể hấp thu những nguyên tố sấm sét này, thân thể của ngươi sẽ đột phá một lần nữa”.
Đệ Nhất Kiếm ThầnTác giả: Thanh PhongTruyện Converter, Truyện Gia Đấu, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhThanh Thành, từ đường nhà họ Diệp."Kính thưa tổ tiên trên cao, Diệp Huyên không tài không đức, phế truất khỏi vị trí Thế tử. Từ giờ trở đi sẽ do Diệp Lang thừa kế”.Một ông lão khoác áo bào đen rì rầm.Phía sau lưng cách ông ta không xa là một thiếu niên với nụ cười nhàn nhạt treo bên khóe môi, chính là Diệp Lang. Hai bên ông ta là tất cả các trưởng lão trong phủ nhà họ Diệp."Tại sao?!"Bỗng một giọng nói pha chút sợ sệt vang lên.Mọi người quay đầu lại, nhìn thấy một cô bé tầm mười hai, mười ba tuổi đang đứng trước cửa từ đường. Hai bàn tay nhỏ của cô bé siết chặt lấy góc váy, gương mặt nhợt nhạt thiếu sức sống, trông vừa yếu ớt lại còn mang theo vẻ khiếp đảm. Diệp Huyên không biết nên nói gì nữa. Mộc Hi chợt hỏi: “Diệp công tử, nghe nói người phụ nữ muốn đánh ngươi là dì của ngươi?” Diệp Huyên gật đầu: “Đúng vậy, bà ta nói bà là dì ruột của ta!” AdvertisementMộc Hi bảo: “Nếu có dì thì khẳng định có ông ngoại, sao ngươi không đi tìm ông ngoại ngươi?” Diệp Huyên nhún vai: “Hình như ông ngoại đã bị người cha hờ của ta gi3t chết rồi”. AdvertisementMộc Hi dừng bước, quay đầu nhìn hắn: “Bị cha ngươi giết?” Diệp Huyên gật đầu: “Họ nói như vậy đấy!” Mộc Hi hơi nhíu mày: “Cha ngươi giết cha vợ?” Diệp Huyên gật đầu: “Thật ra ta cũng hơi khó hiểu, nhưng nghe nói ông ngoại ta cũng không phải người tốt”. Mộc Hi nói nhỏ: “Nhà ngươi… thật lợi hại!” Diệp Huyên hơi tò mò: “Mộc Hi cô nương, Thượng Thần của các cô có đánh lại người phụ nữ đó không?” Mộc Hi lắc đầu: “Không biết! Phải đánh mới biết được”. Diệp Huyên nói: “Cô có lời khuyên nào trước tình hình hiện tại của ta không?” Mộc Hi suy nghĩ một chút rồi trả lời: “Ngươi có thể hỏi dì ngươi, nếu ngươi đầu hàng thì có thể không giết nữa không?” Diệp Huyên: “…”Diệp Huyên nhìn Mộc Hi, người phụ nữ này nói chuyện buồn cười thật! Đầu hàng không giết có được không ấy à? Nhưng mà… đến lúc đó mình cũng có thể hỏi thử ha. Mộc Hi nhanh chóng dẫn Diệp Huyên đi vào trong Vân Đoan, trong tầng mây cách chỗ hai người không xa có vô số tia chớp loé lên. Đó là một vùng lôi trì! Diệp Huyên nhìn về phía Mộc Hi: “Mộc Hi cô nương, các cô muốn dùng thiên lôi luyện thể cho ta ư?” Mộc Hi lắc đầu: “Không phải để ngươi luyện thể!” Diệp Huyên hơi nghi ngờ: “Vậy là?” Mộc Hi nhìn Diệp Huyên: “Hấp thu!” Diệp Huyên ngạc nhiên: “Hấp thu những tia chớp kia ư?” Mộc Hi gật đầu, nàng ta nhìn về phía đó: “Lôi trì này đều là lôi Thiên Kiếp của thời đại chúng ta, có sức mạnh sấm sét cực kỳ tinh thuần, nếu ngươi có thể hấp thu những nguyên tố sấm sét này, thân thể của ngươi sẽ đột phá một lần nữa”.
Đệ Nhất Kiếm ThầnTác giả: Thanh PhongTruyện Converter, Truyện Gia Đấu, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Ngôn TìnhThanh Thành, từ đường nhà họ Diệp."Kính thưa tổ tiên trên cao, Diệp Huyên không tài không đức, phế truất khỏi vị trí Thế tử. Từ giờ trở đi sẽ do Diệp Lang thừa kế”.Một ông lão khoác áo bào đen rì rầm.Phía sau lưng cách ông ta không xa là một thiếu niên với nụ cười nhàn nhạt treo bên khóe môi, chính là Diệp Lang. Hai bên ông ta là tất cả các trưởng lão trong phủ nhà họ Diệp."Tại sao?!"Bỗng một giọng nói pha chút sợ sệt vang lên.Mọi người quay đầu lại, nhìn thấy một cô bé tầm mười hai, mười ba tuổi đang đứng trước cửa từ đường. Hai bàn tay nhỏ của cô bé siết chặt lấy góc váy, gương mặt nhợt nhạt thiếu sức sống, trông vừa yếu ớt lại còn mang theo vẻ khiếp đảm. Diệp Huyên không biết nên nói gì nữa. Mộc Hi chợt hỏi: “Diệp công tử, nghe nói người phụ nữ muốn đánh ngươi là dì của ngươi?” Diệp Huyên gật đầu: “Đúng vậy, bà ta nói bà là dì ruột của ta!” AdvertisementMộc Hi bảo: “Nếu có dì thì khẳng định có ông ngoại, sao ngươi không đi tìm ông ngoại ngươi?” Diệp Huyên nhún vai: “Hình như ông ngoại đã bị người cha hờ của ta gi3t chết rồi”. AdvertisementMộc Hi dừng bước, quay đầu nhìn hắn: “Bị cha ngươi giết?” Diệp Huyên gật đầu: “Họ nói như vậy đấy!” Mộc Hi hơi nhíu mày: “Cha ngươi giết cha vợ?” Diệp Huyên gật đầu: “Thật ra ta cũng hơi khó hiểu, nhưng nghe nói ông ngoại ta cũng không phải người tốt”. Mộc Hi nói nhỏ: “Nhà ngươi… thật lợi hại!” Diệp Huyên hơi tò mò: “Mộc Hi cô nương, Thượng Thần của các cô có đánh lại người phụ nữ đó không?” Mộc Hi lắc đầu: “Không biết! Phải đánh mới biết được”. Diệp Huyên nói: “Cô có lời khuyên nào trước tình hình hiện tại của ta không?” Mộc Hi suy nghĩ một chút rồi trả lời: “Ngươi có thể hỏi dì ngươi, nếu ngươi đầu hàng thì có thể không giết nữa không?” Diệp Huyên: “…”Diệp Huyên nhìn Mộc Hi, người phụ nữ này nói chuyện buồn cười thật! Đầu hàng không giết có được không ấy à? Nhưng mà… đến lúc đó mình cũng có thể hỏi thử ha. Mộc Hi nhanh chóng dẫn Diệp Huyên đi vào trong Vân Đoan, trong tầng mây cách chỗ hai người không xa có vô số tia chớp loé lên. Đó là một vùng lôi trì! Diệp Huyên nhìn về phía Mộc Hi: “Mộc Hi cô nương, các cô muốn dùng thiên lôi luyện thể cho ta ư?” Mộc Hi lắc đầu: “Không phải để ngươi luyện thể!” Diệp Huyên hơi nghi ngờ: “Vậy là?” Mộc Hi nhìn Diệp Huyên: “Hấp thu!” Diệp Huyên ngạc nhiên: “Hấp thu những tia chớp kia ư?” Mộc Hi gật đầu, nàng ta nhìn về phía đó: “Lôi trì này đều là lôi Thiên Kiếp của thời đại chúng ta, có sức mạnh sấm sét cực kỳ tinh thuần, nếu ngươi có thể hấp thu những nguyên tố sấm sét này, thân thể của ngươi sẽ đột phá một lần nữa”.