Thành phố S, tại bệnh viện Quân khu số 1. 1 cả ba tầng bệnh viện quân khu rộng lớn đều có người canh giữ nghiêm ngặt. Một chiếc Land Rover bụi bặm, bị bào mòn sau một cuộc hành trình dài nhưng vẫn kiêu ngạo khí phách từ phía xa lao tới, rồi đột ngột dừng lại ngay trước cổng bệnh viện. Tất cả nhân viên từ bảo vệ, bác sĩ chính, đến viện trưởng của bệnh viện đều vội vàng chạy từ trong ra, xếp thành hàng ngay ngắn trước cửa. Tài xế nhanh chóng xuống xe rồi mở cửa ghế sau, cung kính nói: “Thưa Lục tổng! Đã tới nơi rồi ạ!”Lục Minh từ trong xe bước ra, hàng người trước cửa lập tức thực hiện nghi thức chào trong quân đội rất có kỷ luật.Người đàn ông vừa bước xuống xe chính là con trai cấp trên, cũng là thượng tá cũ của bọn họ, thái tử gia của thành phố S, hiện tại đang là tổng tài của Lục thị - Lục Minh.Lục Minh vừa bước vào cửa bệnh viện vừa kéo chiếc cà vạt đang chặt cứng trên cổ mình. Không hề quan tâm đến bất cứ ai xung quanh, anh ta đi thẳng vào bệnh viện, các bác sĩ, viện trưởng tự giác…
Chương 733: 734
Vợ Boss Là Công ChúaTruyện Converter, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngThành phố S, tại bệnh viện Quân khu số 1. 1 cả ba tầng bệnh viện quân khu rộng lớn đều có người canh giữ nghiêm ngặt. Một chiếc Land Rover bụi bặm, bị bào mòn sau một cuộc hành trình dài nhưng vẫn kiêu ngạo khí phách từ phía xa lao tới, rồi đột ngột dừng lại ngay trước cổng bệnh viện. Tất cả nhân viên từ bảo vệ, bác sĩ chính, đến viện trưởng của bệnh viện đều vội vàng chạy từ trong ra, xếp thành hàng ngay ngắn trước cửa. Tài xế nhanh chóng xuống xe rồi mở cửa ghế sau, cung kính nói: “Thưa Lục tổng! Đã tới nơi rồi ạ!”Lục Minh từ trong xe bước ra, hàng người trước cửa lập tức thực hiện nghi thức chào trong quân đội rất có kỷ luật.Người đàn ông vừa bước xuống xe chính là con trai cấp trên, cũng là thượng tá cũ của bọn họ, thái tử gia của thành phố S, hiện tại đang là tổng tài của Lục thị - Lục Minh.Lục Minh vừa bước vào cửa bệnh viện vừa kéo chiếc cà vạt đang chặt cứng trên cổ mình. Không hề quan tâm đến bất cứ ai xung quanh, anh ta đi thẳng vào bệnh viện, các bác sĩ, viện trưởng tự giác… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.0hông, hẳn là ngôi sao trên tivi cũng không có khí chất kiệt ngạo, cao quý như thế. Người nọ là chủ nhân nơi này? Chồng Cảnh Y Nhân sao? Hai vợ chồng đều bị khí thế của Lục Minh làm cho kinh sợ.Người giúp việc lại nhắc nhở: “Thưa ông, bà, xin hãy đi theo tôi!” Lúc này hai vợ chồng mới lấy lại tinh thần.Trong đầu Giang Dân Sinh lặp lại lời Lục Minh nói một lần.Đưa bọn họ đi tắm rửa? Đây là ghét bỏ bọn họ bẩn?Giang Dân Sinh nghĩ vậy bèn nói với người giúp việc bên cạnh. “Chủ nhân nhà các người chê chúng tôi bẩn à? Có ai tiếp đãi khách như vậy không?”Nghe vậy, khóe miệng người giúp2việc co quắp, hai vợ chồng nhà này cho dù ăn mặc chẳng ra gì thì cũng là khách, sao có thể xuyên tạc ý của ngài Lục như thế chứ? Đây là cái gọi là người khác coi trọng bạn, bạn lại tự hạ thấp bản thân mình đấy à. Lục Minh cũng nghe thấy nhưng không hề để ý mà đi tới ngồi xuống ghế sô pha, lấy tờ báo hôm nay từ dưới bàn ra đọc.Người giúp việc lễ phép giải thích: “Ông Giang, ông hiểu lầm rồi. Ý của ngài Lục là hai người đi một chuyến tới đây phong trần mệt mỏi, nhất định rất mệt, cho nên đi tắm rửa sẽ thoải mái hơn một chút, sau đó dùng bữa7tối!”Nghe lời này, trong lòng Giang Dân Sinh thoải mái hơn nhiều, đi theo người giúp việc vào trong phòng tắm phòng khách. Người giúp việc lấy quần áo mới từ phòng thay đồ ra cho vợ chồng Giang Dân Sinh tắm rửa thay quần áo. Quần áo xa hoa này vừa mặc lên người, cứ như biển thành người khác vậy. Vương Thu Thủy đứng trước gương ngắm mình, quả thật không thể tin được, đúng là phụ nữ phải nhờ vào cách ăn mặc trang điểm. Lúc này bà ta như một phu nhân nhà giàu có vậy. Váy liền thân họa tiết hoa, thắt eo, tuy rằng đầu tóc uốn khúc rối bù hơi quê mùa một chút nhưng nhìn cũng “tây” hơn1lúc trước nhiều. Vương Thu Thủy từ phòng khách đi ra, đúng lúc nhìn thấy cảnh Y Nhân đang ôm con từ phòng ngủ bước ra hành lang. Nhìn thấy đứa bé, đôi mắt Vương Thu Thủy tỏa sáng đi tới. “Y Nhân! Đây là con của cháu à?”Nghe tiếng, Cảnh Y Nhân nâng mắt nhìn lại, khách khí ân cần thăm hỏi: “Bác gái, bác đã đến rồi à!”Vương Thu Thủy cười, nhìn Đại Đâu Đâu” mặc áo choàng bằng vải bông trong lòng Cảnh Y Nhân. “Y Nhân! Đứa bé mũm mĩm ghê! Lớn như vậy! Dáng vẻ đứa bé thật khỏe mạnh, thật xinh xắn!” Nói xong Vương Thu Thủy vươn tay sờ gương mặt nhỏ nhắn của Đại Đâu Đâu. Kết quả7đôi mắt tròn xoe ngập nước của Đại Đâu Đâu liếc Vương Thu Thủy một cái, sau đó đảo mắt quay đi, nghiêng đầu, vùi mặt về phía Cảnh Y Nhân, tránh bàn tay của Vương Thu Thủy.“...” Vương Thu Thủy xấu hổ tay cứng đờ tại chỗ. “Mới một tháng!” Cảnh Y Nhân ôm Đại Đâu Đâu thay đổi tư thế. Đứa bé này quả thật lớn lên rất khỏe mạnh, một tháng cũng đủ nặng rồi.
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
0hông, hẳn là ngôi sao trên tivi cũng không có khí chất kiệt ngạo, cao quý như thế. Người nọ là chủ nhân nơi này? Chồng Cảnh Y Nhân sao? Hai vợ chồng đều bị khí thế của Lục Minh làm cho kinh sợ.
Người giúp việc lại nhắc nhở: “Thưa ông, bà, xin hãy đi theo tôi!” Lúc này hai vợ chồng mới lấy lại tinh thần.
Trong đầu Giang Dân Sinh lặp lại lời Lục Minh nói một lần.
Đưa bọn họ đi tắm rửa? Đây là ghét bỏ bọn họ bẩn?
Giang Dân Sinh nghĩ vậy bèn nói với người giúp việc bên cạnh. “Chủ nhân nhà các người chê chúng tôi bẩn à? Có ai tiếp đãi khách như vậy không?”
Nghe vậy, khóe miệng người giúp2việc co quắp, hai vợ chồng nhà này cho dù ăn mặc chẳng ra gì thì cũng là khách, sao có thể xuyên tạc ý của ngài Lục như thế chứ? Đây là cái gọi là người khác coi trọng bạn, bạn lại tự hạ thấp bản thân mình đấy à. Lục Minh cũng nghe thấy nhưng không hề để ý mà đi tới ngồi xuống ghế sô pha, lấy tờ báo hôm nay từ dưới bàn ra đọc.
Người giúp việc lễ phép giải thích: “Ông Giang, ông hiểu lầm rồi. Ý của ngài Lục là hai người đi một chuyến tới đây phong trần mệt mỏi, nhất định rất mệt, cho nên đi tắm rửa sẽ thoải mái hơn một chút, sau đó dùng bữa7tối!”
Nghe lời này, trong lòng Giang Dân Sinh thoải mái hơn nhiều, đi theo người giúp việc vào trong phòng tắm phòng khách. Người giúp việc lấy quần áo mới từ phòng thay đồ ra cho vợ chồng Giang Dân Sinh tắm rửa thay quần áo. Quần áo xa hoa này vừa mặc lên người, cứ như biển thành người khác vậy. Vương Thu Thủy đứng trước gương ngắm mình, quả thật không thể tin được, đúng là phụ nữ phải nhờ vào cách ăn mặc trang điểm. Lúc này bà ta như một phu nhân nhà giàu có vậy. Váy liền thân họa tiết hoa, thắt eo, tuy rằng đầu tóc uốn khúc rối bù hơi quê mùa một chút nhưng nhìn cũng “tây” hơn1lúc trước nhiều. Vương Thu Thủy từ phòng khách đi ra, đúng lúc nhìn thấy cảnh Y Nhân đang ôm con từ phòng ngủ bước ra hành lang. Nhìn thấy đứa bé, đôi mắt Vương Thu Thủy tỏa sáng đi tới. “Y Nhân! Đây là con của cháu à?”
Nghe tiếng, Cảnh Y Nhân nâng mắt nhìn lại, khách khí ân cần thăm hỏi: “Bác gái, bác đã đến rồi à!”
Vương Thu Thủy cười, nhìn Đại Đâu Đâu” mặc áo choàng bằng vải bông trong lòng Cảnh Y Nhân. “Y Nhân! Đứa bé mũm mĩm ghê! Lớn như vậy! Dáng vẻ đứa bé thật khỏe mạnh, thật xinh xắn!” Nói xong Vương Thu Thủy vươn tay sờ gương mặt nhỏ nhắn của Đại Đâu Đâu. Kết quả7đôi mắt tròn xoe ngập nước của Đại Đâu Đâu liếc Vương Thu Thủy một cái, sau đó đảo mắt quay đi, nghiêng đầu, vùi mặt về phía Cảnh Y Nhân, tránh bàn tay của Vương Thu Thủy.
“...” Vương Thu Thủy xấu hổ tay cứng đờ tại chỗ. “Mới một tháng!” Cảnh Y Nhân ôm Đại Đâu Đâu thay đổi tư thế. Đứa bé này quả thật lớn lên rất khỏe mạnh, một tháng cũng đủ nặng rồi.
Vợ Boss Là Công ChúaTruyện Converter, Truyện Đô Thị, Truyện Ngôn Tình, Truyện Xuyên KhôngThành phố S, tại bệnh viện Quân khu số 1. 1 cả ba tầng bệnh viện quân khu rộng lớn đều có người canh giữ nghiêm ngặt. Một chiếc Land Rover bụi bặm, bị bào mòn sau một cuộc hành trình dài nhưng vẫn kiêu ngạo khí phách từ phía xa lao tới, rồi đột ngột dừng lại ngay trước cổng bệnh viện. Tất cả nhân viên từ bảo vệ, bác sĩ chính, đến viện trưởng của bệnh viện đều vội vàng chạy từ trong ra, xếp thành hàng ngay ngắn trước cửa. Tài xế nhanh chóng xuống xe rồi mở cửa ghế sau, cung kính nói: “Thưa Lục tổng! Đã tới nơi rồi ạ!”Lục Minh từ trong xe bước ra, hàng người trước cửa lập tức thực hiện nghi thức chào trong quân đội rất có kỷ luật.Người đàn ông vừa bước xuống xe chính là con trai cấp trên, cũng là thượng tá cũ của bọn họ, thái tử gia của thành phố S, hiện tại đang là tổng tài của Lục thị - Lục Minh.Lục Minh vừa bước vào cửa bệnh viện vừa kéo chiếc cà vạt đang chặt cứng trên cổ mình. Không hề quan tâm đến bất cứ ai xung quanh, anh ta đi thẳng vào bệnh viện, các bác sĩ, viện trưởng tự giác… *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.0hông, hẳn là ngôi sao trên tivi cũng không có khí chất kiệt ngạo, cao quý như thế. Người nọ là chủ nhân nơi này? Chồng Cảnh Y Nhân sao? Hai vợ chồng đều bị khí thế của Lục Minh làm cho kinh sợ.Người giúp việc lại nhắc nhở: “Thưa ông, bà, xin hãy đi theo tôi!” Lúc này hai vợ chồng mới lấy lại tinh thần.Trong đầu Giang Dân Sinh lặp lại lời Lục Minh nói một lần.Đưa bọn họ đi tắm rửa? Đây là ghét bỏ bọn họ bẩn?Giang Dân Sinh nghĩ vậy bèn nói với người giúp việc bên cạnh. “Chủ nhân nhà các người chê chúng tôi bẩn à? Có ai tiếp đãi khách như vậy không?”Nghe vậy, khóe miệng người giúp2việc co quắp, hai vợ chồng nhà này cho dù ăn mặc chẳng ra gì thì cũng là khách, sao có thể xuyên tạc ý của ngài Lục như thế chứ? Đây là cái gọi là người khác coi trọng bạn, bạn lại tự hạ thấp bản thân mình đấy à. Lục Minh cũng nghe thấy nhưng không hề để ý mà đi tới ngồi xuống ghế sô pha, lấy tờ báo hôm nay từ dưới bàn ra đọc.Người giúp việc lễ phép giải thích: “Ông Giang, ông hiểu lầm rồi. Ý của ngài Lục là hai người đi một chuyến tới đây phong trần mệt mỏi, nhất định rất mệt, cho nên đi tắm rửa sẽ thoải mái hơn một chút, sau đó dùng bữa7tối!”Nghe lời này, trong lòng Giang Dân Sinh thoải mái hơn nhiều, đi theo người giúp việc vào trong phòng tắm phòng khách. Người giúp việc lấy quần áo mới từ phòng thay đồ ra cho vợ chồng Giang Dân Sinh tắm rửa thay quần áo. Quần áo xa hoa này vừa mặc lên người, cứ như biển thành người khác vậy. Vương Thu Thủy đứng trước gương ngắm mình, quả thật không thể tin được, đúng là phụ nữ phải nhờ vào cách ăn mặc trang điểm. Lúc này bà ta như một phu nhân nhà giàu có vậy. Váy liền thân họa tiết hoa, thắt eo, tuy rằng đầu tóc uốn khúc rối bù hơi quê mùa một chút nhưng nhìn cũng “tây” hơn1lúc trước nhiều. Vương Thu Thủy từ phòng khách đi ra, đúng lúc nhìn thấy cảnh Y Nhân đang ôm con từ phòng ngủ bước ra hành lang. Nhìn thấy đứa bé, đôi mắt Vương Thu Thủy tỏa sáng đi tới. “Y Nhân! Đây là con của cháu à?”Nghe tiếng, Cảnh Y Nhân nâng mắt nhìn lại, khách khí ân cần thăm hỏi: “Bác gái, bác đã đến rồi à!”Vương Thu Thủy cười, nhìn Đại Đâu Đâu” mặc áo choàng bằng vải bông trong lòng Cảnh Y Nhân. “Y Nhân! Đứa bé mũm mĩm ghê! Lớn như vậy! Dáng vẻ đứa bé thật khỏe mạnh, thật xinh xắn!” Nói xong Vương Thu Thủy vươn tay sờ gương mặt nhỏ nhắn của Đại Đâu Đâu. Kết quả7đôi mắt tròn xoe ngập nước của Đại Đâu Đâu liếc Vương Thu Thủy một cái, sau đó đảo mắt quay đi, nghiêng đầu, vùi mặt về phía Cảnh Y Nhân, tránh bàn tay của Vương Thu Thủy.“...” Vương Thu Thủy xấu hổ tay cứng đờ tại chỗ. “Mới một tháng!” Cảnh Y Nhân ôm Đại Đâu Đâu thay đổi tư thế. Đứa bé này quả thật lớn lên rất khỏe mạnh, một tháng cũng đủ nặng rồi.