“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện…
Chương 406: Nâng quan tài?
Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… Linh đan sư tứ phẩm bình thường, một ngày có thể luyện ra một lò linh đan tứ phẩm, hơi lão luyện một chút thì một ngày nhiều nhất là mở được 3 lò, đỉnh nhất thì là mười mấy viên.Hơn nữa, luyện đan vô cùng hao tổn tâm thần.Trong đó, còn cần có khoảng nghỉ.Nhưng Tần Ninh lúc này, trong một ngày một đêm đóng cửa đại điện lại luyện được gần ngàn viên linh đan tứ phẩm.Sao có thể làm được điều này?Thẩm Văn Hiên lúc này cũng vô cùng sững sờ. Hắn ta cũng là linh đan sư tứ phẩm, nhưng 1 ngày 1 đêm có thể luyện ra nhiều linh đan như thế thì đánh chết hắn ta cũng không thể nào làm được.Không chỉ hắn ta, mà kể cả cha hắn ta cũng không thể hoàn thành!Tần Ninh lúc này, trầm lặng không nói.Bỗng nhiên, hắn ngẩng đầu, đứng dậy, chậm rãi đậy nắp quan tài lại.Hơi thở lạnh lẽo trong quan tài, hoàn toàn bị đóng lại.“Công tử…”Vân Sương Nhi buồn bã không thôi, đôi mắt tràn lệ, nói: “Người chết không thể sống lại. Hôm nay, chính là ngày Minh Thanh Thanh và thái tử Cảnh Thượng kết hôn!”“Sương Nhi!”Lời này vừa nói ra thì Vân Khánh Tiêu đã trừng hai mắt nhìn cô ấy.Bây giờ, đế quốc Thương Nghiễm đối diện với áp lực của hai thượng quốc lớn, thân mình còn chưa lo xong, Thương Hư cũng không thể không quay lại trấn giữ đế quốc Thương Nghiễm.Đối diện với cảnh giới Thiên Võ của hai thượng quốc lớn, Tần Ninh nóng đầu xông lên báo thù thì căn bản là đi vào đường chết.Vân Sương Nhi nói ra câu đó, Tần Ninh sao lại không đi chứ?“Kết hôn?” . truyện kiếm hiệp hayGiọng nói của Tần Ninh khàn khàn, tóc dài rối bời, một thân áo dài cũng thấm đầy mùi thuốc.“Nếu đã như thế thì phải đi tham dự hôn lễ chứ!”Giọng nói lạnh lẽo giống như phát ra từ xác chết biết đi.Phụp một tiếng vang lên.Tần Ninh quỳ hai gối, 3 dập đầu, 9 vái lạy.“Ninh Nhi…”, Tần Viễn Sơn lập tức bước tới đỡ Tần Ninh đứng dậy.Nhưng Tần Ninh lại không nhúc nhích.“Nhị thúc, là lỗi của cháu, cháu sẽ đền bù!”Tần Ninh nhàn nhạt nói.Nâng quan tài làm cái gì?4 người lúc này vô cùng sững sờ.“Nâng quan tài!”
Linh đan sư tứ phẩm bình thường, một ngày có thể luyện ra một lò linh đan tứ phẩm, hơi lão luyện một chút thì một ngày nhiều nhất là mở được 3 lò, đỉnh nhất thì là mười mấy viên.
Hơn nữa, luyện đan vô cùng hao tổn tâm thần.
Trong đó, còn cần có khoảng nghỉ.
Nhưng Tần Ninh lúc này, trong một ngày một đêm đóng cửa đại điện lại luyện được gần ngàn viên linh đan tứ phẩm.
Sao có thể làm được điều này?
Thẩm Văn Hiên lúc này cũng vô cùng sững sờ. Hắn ta cũng là linh đan sư tứ phẩm, nhưng 1 ngày 1 đêm có thể luyện ra nhiều linh đan như thế thì đánh chết hắn ta cũng không thể nào làm được.
Không chỉ hắn ta, mà kể cả cha hắn ta cũng không thể hoàn thành!
Tần Ninh lúc này, trầm lặng không nói.
Bỗng nhiên, hắn ngẩng đầu, đứng dậy, chậm rãi đậy nắp quan tài lại.
Hơi thở lạnh lẽo trong quan tài, hoàn toàn bị đóng lại.
“Công tử…”
Vân Sương Nhi buồn bã không thôi, đôi mắt tràn lệ, nói: “Người chết không thể sống lại. Hôm nay, chính là ngày Minh Thanh Thanh và thái tử Cảnh Thượng kết hôn!”
“Sương Nhi!”
Lời này vừa nói ra thì Vân Khánh Tiêu đã trừng hai mắt nhìn cô ấy.
Bây giờ, đế quốc Thương Nghiễm đối diện với áp lực của hai thượng quốc lớn, thân mình còn chưa lo xong, Thương Hư cũng không thể không quay lại trấn giữ đế quốc Thương Nghiễm.
Đối diện với cảnh giới Thiên Võ của hai thượng quốc lớn, Tần Ninh nóng đầu xông lên báo thù thì căn bản là đi vào đường chết.
Vân Sương Nhi nói ra câu đó, Tần Ninh sao lại không đi chứ?
“Kết hôn?” . truyện kiếm hiệp hay
Giọng nói của Tần Ninh khàn khàn, tóc dài rối bời, một thân áo dài cũng thấm đầy mùi thuốc.
“Nếu đã như thế thì phải đi tham dự hôn lễ chứ!”
Giọng nói lạnh lẽo giống như phát ra từ xác chết biết đi.
Phụp một tiếng vang lên.
Tần Ninh quỳ hai gối, 3 dập đầu, 9 vái lạy.
“Ninh Nhi…”, Tần Viễn Sơn lập tức bước tới đỡ Tần Ninh đứng dậy.
Nhưng Tần Ninh lại không nhúc nhích.
“Nhị thúc, là lỗi của cháu, cháu sẽ đền bù!”
Tần Ninh nhàn nhạt nói.
Nâng quan tài làm cái gì?
4 người lúc này vô cùng sững sờ.
“Nâng quan tài!”
Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… Linh đan sư tứ phẩm bình thường, một ngày có thể luyện ra một lò linh đan tứ phẩm, hơi lão luyện một chút thì một ngày nhiều nhất là mở được 3 lò, đỉnh nhất thì là mười mấy viên.Hơn nữa, luyện đan vô cùng hao tổn tâm thần.Trong đó, còn cần có khoảng nghỉ.Nhưng Tần Ninh lúc này, trong một ngày một đêm đóng cửa đại điện lại luyện được gần ngàn viên linh đan tứ phẩm.Sao có thể làm được điều này?Thẩm Văn Hiên lúc này cũng vô cùng sững sờ. Hắn ta cũng là linh đan sư tứ phẩm, nhưng 1 ngày 1 đêm có thể luyện ra nhiều linh đan như thế thì đánh chết hắn ta cũng không thể nào làm được.Không chỉ hắn ta, mà kể cả cha hắn ta cũng không thể hoàn thành!Tần Ninh lúc này, trầm lặng không nói.Bỗng nhiên, hắn ngẩng đầu, đứng dậy, chậm rãi đậy nắp quan tài lại.Hơi thở lạnh lẽo trong quan tài, hoàn toàn bị đóng lại.“Công tử…”Vân Sương Nhi buồn bã không thôi, đôi mắt tràn lệ, nói: “Người chết không thể sống lại. Hôm nay, chính là ngày Minh Thanh Thanh và thái tử Cảnh Thượng kết hôn!”“Sương Nhi!”Lời này vừa nói ra thì Vân Khánh Tiêu đã trừng hai mắt nhìn cô ấy.Bây giờ, đế quốc Thương Nghiễm đối diện với áp lực của hai thượng quốc lớn, thân mình còn chưa lo xong, Thương Hư cũng không thể không quay lại trấn giữ đế quốc Thương Nghiễm.Đối diện với cảnh giới Thiên Võ của hai thượng quốc lớn, Tần Ninh nóng đầu xông lên báo thù thì căn bản là đi vào đường chết.Vân Sương Nhi nói ra câu đó, Tần Ninh sao lại không đi chứ?“Kết hôn?” . truyện kiếm hiệp hayGiọng nói của Tần Ninh khàn khàn, tóc dài rối bời, một thân áo dài cũng thấm đầy mùi thuốc.“Nếu đã như thế thì phải đi tham dự hôn lễ chứ!”Giọng nói lạnh lẽo giống như phát ra từ xác chết biết đi.Phụp một tiếng vang lên.Tần Ninh quỳ hai gối, 3 dập đầu, 9 vái lạy.“Ninh Nhi…”, Tần Viễn Sơn lập tức bước tới đỡ Tần Ninh đứng dậy.Nhưng Tần Ninh lại không nhúc nhích.“Nhị thúc, là lỗi của cháu, cháu sẽ đền bù!”Tần Ninh nhàn nhạt nói.Nâng quan tài làm cái gì?4 người lúc này vô cùng sững sờ.“Nâng quan tài!”