“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện…
Chương 424
Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… Cảnh Khoát lạnh nhạt nói: “Bảo kẻ đó xuất hiện đi, nếu không ta đảm bảo, không chỉ là ngươi, mà đế quốc Bắc Minh cũng sẽ không tồn tại nổi đâu”. “Chỗ dựa của công tử nhà ta chính là ngài ấy, Cảnh Khoát, ngươi bớt nói mấy câu nhảm nhí đi, muốn đánh thì ta đánh với ngươi!”, Thương Hư lập tức quát lên. “Câm miệng!” Tần Ninh lạnh lùng lên tiếng, quát Thương Hư. Thương Hư nghe vậy, lập tức quỳ xuống: “Công tử bớt giận”. Cảnh này khiến tất cả đều sửng sốt. Một vô địch cảnh giới Thiên Võ, nói im là im, ngoan ngoãn như cún. Tần Ninh rốt cuộc có bản lĩnh gì? “Haha, nếu ngươi không có chỗ dựa thì chuẩn bị chết đi!” Cảnh Khoát cười khẩy. Nghe vậy, Thương Hư lập tức đứng dậy, phòng bị vô cùng. “Cút ra”, Tần Ninh lại nói với vẻ lạnh lùng. Thương Hư không nói lời nào, cúi đầu đứng sang một bên. Chuyện này... Tất cả đều phải sửng sốt. Bảo im là im, bảo cút cũng cút, Thương Hư này thật sự là nguyên soái Thương Hư uy võ ngày xưa sao? Tần Ninh lập tức lạnh lùng nói: “Các ngươi đừng xen vào, chuyện hôm nay ta sẽ giải quyết. Hoàng cung Cảnh Thiên sẽ không còn tồn tại nữa, nơi này là phần mộ của đệ đệ ta, kẻ nào động vào, giết không tha!” “Khẩu khí lớn thật, xem ra ngươi đúng là tự đại đến mức không coi ai ra gì rồi!” Sắc mặt Minh Già Vân lạnh đi, bước ra, xông về phía Tần Ninh. “Kiếm Thanh Long!” Một kiếm xông ra, ánh sáng bắn ra tứ phía khiến cả trời đất như nổ tung. Linh khí tràn đầy tỏa ra mạnh mẽ, kiếm Thanh Long lúc này đã tỏa ra sát khí. Phanh... Minh Già Vân xông ra, lúc này bị kiếm Thanh Long áp chế lại, một người một kiếm quấn lấy nhau. Cảnh Khoát thấy cảnh này thì sắc mặt liền lạnh đi. “Trục Bạch Hổ!” Đột nhiên, trục Bạch Hổ bỗng chốc lướt qua, xông về phía Cảnh Khoát giết lão ta. Hai vô địch cảnh giới Thiên Võ lúc này đang bị ràng buộc lẫn nhau. Uy lực của kiếm Thanh Long và trục Bạch Hổ lại một lần nữa khiến Thiên Ám và Minh Ung thầm kinh ngạc.
Cảnh Khoát lạnh nhạt nói: “Bảo kẻ đó xuất hiện đi, nếu không ta đảm bảo, không chỉ là ngươi, mà đế quốc Bắc Minh cũng sẽ không tồn tại nổi đâu”.
“Chỗ dựa của công tử nhà ta chính là ngài ấy, Cảnh Khoát, ngươi bớt nói mấy câu nhảm nhí đi, muốn đánh thì ta đánh với ngươi!”, Thương Hư lập tức quát lên.
“Câm miệng!”
Tần Ninh lạnh lùng lên tiếng, quát Thương Hư.
Thương Hư nghe vậy, lập tức quỳ xuống: “Công tử bớt giận”.
Cảnh này khiến tất cả đều sửng sốt.
Một vô địch cảnh giới Thiên Võ, nói im là im, ngoan ngoãn như cún.
Tần Ninh rốt cuộc có bản lĩnh gì?
“Haha, nếu ngươi không có chỗ dựa thì chuẩn bị chết đi!”
Cảnh Khoát cười khẩy.
Nghe vậy, Thương Hư lập tức đứng dậy, phòng bị vô cùng.
“Cút ra”, Tần Ninh lại nói với vẻ lạnh lùng.
Thương Hư không nói lời nào, cúi đầu đứng sang một bên.
Chuyện này...
Tất cả đều phải sửng sốt.
Bảo im là im, bảo cút cũng cút, Thương Hư này thật sự là nguyên soái Thương Hư uy võ ngày xưa sao?
Tần Ninh lập tức lạnh lùng nói: “Các ngươi đừng xen vào, chuyện hôm nay ta sẽ giải quyết. Hoàng cung Cảnh Thiên sẽ không còn tồn tại nữa, nơi này là phần mộ của đệ đệ ta, kẻ nào động vào, giết không tha!”
“Khẩu khí lớn thật, xem ra ngươi đúng là tự đại đến mức không coi ai ra gì rồi!”
Sắc mặt Minh Già Vân lạnh đi, bước ra, xông về phía Tần Ninh.
“Kiếm Thanh Long!”
Một kiếm xông ra, ánh sáng bắn ra tứ phía khiến cả trời đất như nổ tung.
Linh khí tràn đầy tỏa ra mạnh mẽ, kiếm Thanh Long lúc này đã tỏa ra sát khí.
Phanh...
Minh Già Vân xông ra, lúc này bị kiếm Thanh Long áp chế lại, một người một kiếm quấn lấy nhau.
Cảnh Khoát thấy cảnh này thì sắc mặt liền lạnh đi.
“Trục Bạch Hổ!”
Đột nhiên, trục Bạch Hổ bỗng chốc lướt qua, xông về phía Cảnh Khoát giết lão ta.
Hai vô địch cảnh giới Thiên Võ lúc này đang bị ràng buộc lẫn nhau.
Uy lực của kiếm Thanh Long và trục Bạch Hổ lại một lần nữa khiến Thiên Ám và Minh Ung thầm kinh ngạc.
Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… Cảnh Khoát lạnh nhạt nói: “Bảo kẻ đó xuất hiện đi, nếu không ta đảm bảo, không chỉ là ngươi, mà đế quốc Bắc Minh cũng sẽ không tồn tại nổi đâu”. “Chỗ dựa của công tử nhà ta chính là ngài ấy, Cảnh Khoát, ngươi bớt nói mấy câu nhảm nhí đi, muốn đánh thì ta đánh với ngươi!”, Thương Hư lập tức quát lên. “Câm miệng!” Tần Ninh lạnh lùng lên tiếng, quát Thương Hư. Thương Hư nghe vậy, lập tức quỳ xuống: “Công tử bớt giận”. Cảnh này khiến tất cả đều sửng sốt. Một vô địch cảnh giới Thiên Võ, nói im là im, ngoan ngoãn như cún. Tần Ninh rốt cuộc có bản lĩnh gì? “Haha, nếu ngươi không có chỗ dựa thì chuẩn bị chết đi!” Cảnh Khoát cười khẩy. Nghe vậy, Thương Hư lập tức đứng dậy, phòng bị vô cùng. “Cút ra”, Tần Ninh lại nói với vẻ lạnh lùng. Thương Hư không nói lời nào, cúi đầu đứng sang một bên. Chuyện này... Tất cả đều phải sửng sốt. Bảo im là im, bảo cút cũng cút, Thương Hư này thật sự là nguyên soái Thương Hư uy võ ngày xưa sao? Tần Ninh lập tức lạnh lùng nói: “Các ngươi đừng xen vào, chuyện hôm nay ta sẽ giải quyết. Hoàng cung Cảnh Thiên sẽ không còn tồn tại nữa, nơi này là phần mộ của đệ đệ ta, kẻ nào động vào, giết không tha!” “Khẩu khí lớn thật, xem ra ngươi đúng là tự đại đến mức không coi ai ra gì rồi!” Sắc mặt Minh Già Vân lạnh đi, bước ra, xông về phía Tần Ninh. “Kiếm Thanh Long!” Một kiếm xông ra, ánh sáng bắn ra tứ phía khiến cả trời đất như nổ tung. Linh khí tràn đầy tỏa ra mạnh mẽ, kiếm Thanh Long lúc này đã tỏa ra sát khí. Phanh... Minh Già Vân xông ra, lúc này bị kiếm Thanh Long áp chế lại, một người một kiếm quấn lấy nhau. Cảnh Khoát thấy cảnh này thì sắc mặt liền lạnh đi. “Trục Bạch Hổ!” Đột nhiên, trục Bạch Hổ bỗng chốc lướt qua, xông về phía Cảnh Khoát giết lão ta. Hai vô địch cảnh giới Thiên Võ lúc này đang bị ràng buộc lẫn nhau. Uy lực của kiếm Thanh Long và trục Bạch Hổ lại một lần nữa khiến Thiên Ám và Minh Ung thầm kinh ngạc.