“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện…
Chương 426: Tự mình ra tay?
Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… “Trục hồi!” Tay trái ra chiêu, trục Bạch Hổ hóa thành một cái khiên xuất hiện trong tay Tần Ninh. “Lông rơi!” Soạt soạt soạt, lông Chu Tước hóa thành một áo khoác ngoài màu đỏ lửa rơi xuống lưng Tần Ninh. “Mai phủ!” Lời vừa nói ra, mai Huyền Vũ hóa thành một chiến giáp màu vàng kim, phủ lên bề mặt cơ thể Tần Ninh. Nhưng trong khoảnh khắc, tay phải Tần Ninh cầm kiếm, tay trái giơ khiên, thân mang chiến giáp, lưng khoác áo choàng sừng sững đứng đó. “Ta nói rồi. Hôm nay là ngày thượng quốc Cảnh Thiên, thượng quốc Đại Minh bị diệt vong. Không kẻ nào có thể thay đổi được điều đó!” Tần Ninh vừa dứt lời thì xông thẳng ra chém giết. Vào thời khắc này, hắn dường như trở thành Cửu Thiên chiến thần, ngạo nghễ quần hùng. Một uy phong đè ép không lời, dần lan tràn tới tất cả mọi người đang có mặt ở hiện trường. “Thương Hư, ông còn ngây ra đó làm gì?”, Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi lo lắng không thôi, vội vàng lên tiếng. “Ta? Ta cần làm gì?”, Thương Hư nhìn lại hai cô, ngạc nhiên hỏi. “Giúp công tử đi chứ!” Diệp Viên Viên thúc giục: “21 tên vô địch cảnh giới Thiên Võ, chỉ một mình công tử thì chống đỡ thế nào?” Nghe vậy, Thương Hư lại khẽ lắc đầu. “Công tử nói rồi, bảo ta im miệng, cút đi, vậy thì ta không thể thò tay vào”. “Đến lúc nào rồi mà ông còn tính toán những điều đó, công tử vì cái chết của Tần Hâm Hâm mà chịu đả kích, bây giờ không quan tâm đến bất cứ điều gì nữa rồi”. “Lẽ nào ông nhìn công tử đi vào đường chết sao?” Tự mình ra tay? Nhưng đó là đối diện với 21 tên vô địch cảnh giới Thiên Võ đó? Bụp… Mà đúng lúc này, trên trời cao vang lên một tiếng nổ. Đột nhiên, chỉ thấy một bóng người bị kiếm chém xuống, toàn thân máu chảy không ngừng, rơi xuống mặt đất tạo ra một tiếng ầm ầm.
“Trục hồi!”
Tay trái ra chiêu, trục Bạch Hổ hóa thành một cái khiên xuất hiện trong tay Tần Ninh.
“Lông rơi!”
Soạt soạt soạt, lông Chu Tước hóa thành một áo khoác ngoài màu đỏ lửa rơi xuống lưng Tần Ninh.
“Mai phủ!”
Lời vừa nói ra, mai Huyền Vũ hóa thành một chiến giáp màu vàng kim, phủ lên bề mặt cơ thể Tần Ninh.
Nhưng trong khoảnh khắc, tay phải Tần Ninh cầm kiếm, tay trái giơ khiên, thân mang chiến giáp, lưng khoác áo choàng sừng sững đứng đó.
“Ta nói rồi. Hôm nay là ngày thượng quốc Cảnh Thiên, thượng quốc Đại Minh bị diệt vong. Không kẻ nào có thể thay đổi được điều đó!”
Tần Ninh vừa dứt lời thì xông thẳng ra chém giết.
Vào thời khắc này, hắn dường như trở thành Cửu Thiên chiến thần, ngạo nghễ quần hùng.
Một uy phong đè ép không lời, dần lan tràn tới tất cả mọi người đang có mặt ở hiện trường.
“Thương Hư, ông còn ngây ra đó làm gì?”, Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi lo lắng không thôi, vội vàng lên tiếng.
“Ta? Ta cần làm gì?”, Thương Hư nhìn lại hai cô, ngạc nhiên hỏi.
“Giúp công tử đi chứ!”
Diệp Viên Viên thúc giục: “21 tên vô địch cảnh giới Thiên Võ, chỉ một mình công tử thì chống đỡ thế nào?”
Nghe vậy, Thương Hư lại khẽ lắc đầu.
“Công tử nói rồi, bảo ta im miệng, cút đi, vậy thì ta không thể thò tay vào”.
“Đến lúc nào rồi mà ông còn tính toán những điều đó, công tử vì cái chết của Tần Hâm Hâm mà chịu đả kích, bây giờ không quan tâm đến bất cứ điều gì nữa rồi”.
“Lẽ nào ông nhìn công tử đi vào đường chết sao?”
Tự mình ra tay?
Nhưng đó là đối diện với 21 tên vô địch cảnh giới Thiên Võ đó?
Bụp…
Mà đúng lúc này, trên trời cao vang lên một tiếng nổ. Đột nhiên, chỉ thấy một bóng người bị kiếm chém xuống, toàn thân máu chảy không ngừng, rơi xuống mặt đất tạo ra một tiếng ầm ầm.
Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… “Trục hồi!” Tay trái ra chiêu, trục Bạch Hổ hóa thành một cái khiên xuất hiện trong tay Tần Ninh. “Lông rơi!” Soạt soạt soạt, lông Chu Tước hóa thành một áo khoác ngoài màu đỏ lửa rơi xuống lưng Tần Ninh. “Mai phủ!” Lời vừa nói ra, mai Huyền Vũ hóa thành một chiến giáp màu vàng kim, phủ lên bề mặt cơ thể Tần Ninh. Nhưng trong khoảnh khắc, tay phải Tần Ninh cầm kiếm, tay trái giơ khiên, thân mang chiến giáp, lưng khoác áo choàng sừng sững đứng đó. “Ta nói rồi. Hôm nay là ngày thượng quốc Cảnh Thiên, thượng quốc Đại Minh bị diệt vong. Không kẻ nào có thể thay đổi được điều đó!” Tần Ninh vừa dứt lời thì xông thẳng ra chém giết. Vào thời khắc này, hắn dường như trở thành Cửu Thiên chiến thần, ngạo nghễ quần hùng. Một uy phong đè ép không lời, dần lan tràn tới tất cả mọi người đang có mặt ở hiện trường. “Thương Hư, ông còn ngây ra đó làm gì?”, Diệp Viên Viên và Vân Sương Nhi lo lắng không thôi, vội vàng lên tiếng. “Ta? Ta cần làm gì?”, Thương Hư nhìn lại hai cô, ngạc nhiên hỏi. “Giúp công tử đi chứ!” Diệp Viên Viên thúc giục: “21 tên vô địch cảnh giới Thiên Võ, chỉ một mình công tử thì chống đỡ thế nào?” Nghe vậy, Thương Hư lại khẽ lắc đầu. “Công tử nói rồi, bảo ta im miệng, cút đi, vậy thì ta không thể thò tay vào”. “Đến lúc nào rồi mà ông còn tính toán những điều đó, công tử vì cái chết của Tần Hâm Hâm mà chịu đả kích, bây giờ không quan tâm đến bất cứ điều gì nữa rồi”. “Lẽ nào ông nhìn công tử đi vào đường chết sao?” Tự mình ra tay? Nhưng đó là đối diện với 21 tên vô địch cảnh giới Thiên Võ đó? Bụp… Mà đúng lúc này, trên trời cao vang lên một tiếng nổ. Đột nhiên, chỉ thấy một bóng người bị kiếm chém xuống, toàn thân máu chảy không ngừng, rơi xuống mặt đất tạo ra một tiếng ầm ầm.