“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện…

Chương 528

Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… Vân Sương Nhi cầm kiếm đứng ra trước mặt Tần Ninh, chặn lại Yến Lạc!  Giây phút ấy, tất cả vội vàng lùi về sau.  Tần Ninh muốn chết, giao thủ với người của cương quốc Nam Yến, bọn họ không thể bị liên lụy được.  Ánh kiếm xông lên, hai bóng người nháy mắt chạm vào nhau.  Sát khí bức người, hai người như đang dùng toàn lực, đằng đằng sát khí chiến đấu.  Tần Ninh đứng ở phía sau, không vội ra tay.  Mà Yến Quy Phàm, Yến Quy Lộ và Yến Bình Sinh thì cũng chỉ đứng xem.  Mặc dù Yến Lạc là người yếu nhất trong bốn người, nhưng vẫn chưa đến mức cả bốn phải cùng đối mặt với Tần Ninh và Vân Sương Nhi, như vậy lại quá nể mặt Tần Ninh rồi.  “Lạc nhạn kiếm phi thiên!”  Yến Lạc vung kiếm, trong giây lát, kiếm khí phảng phất như ngưng tụ thành một khí thế xung thiên, trực tiếp chém đến chỗ Vân Sương Nhi.  “Chém!”  Nhưng Vân Sương Nhi lại không chút lo lắng, trực tiếp chém một kiếm xuống.  Oanh...  Tiếng nổ vang lên, kiếm khí gào thét, thân hình Yến Lạc đã trực tiếp xông đến chỗ Vân Sương Nhi.  “Cảnh giới Linh Phách tầng chín của ta sao có thể bại trong tay một con nhóc chứ”.  Lúc này sát khí của Yến Lạc tỏa ra, giống như đã ngưng thực, khiến người ta không thể nào tránh né.  Nhưng Vân Sương Nhi vẫn rất bình tĩnh.  Kiếm trong tay cô ấy như có một luồng uy thánh khiết đang lột xác và hóa thành một hơi thở hồng hoang.  Linh khí không còn sót lại chút gì.  Thay vào đó là một loại sức mạnh to lớn.  “Đây là sức mạnh gì vậy?”  Tần Ninh mỉm cười.  Vân Sương Nhi chính là thể hỗn độn, thể hỗn độn ở trong kỷ nguyên trước chính là thiên tài có một không hai.  Nhưng vào kỷ nguyên này, vì linh khí lại là lực lượng để võ giả tu hành, chân nguyên cũng biến mất, cho nên Vân Sương Nhi mới không tu hành được.  Mà hiện giờ, Vân Sương Nhi tu luyện Hỗn Độn Ngọc thân quyết, có thể đem linh khí chuyển hóa thành chân nguyên và tu hành.

Vân Sương Nhi cầm kiếm đứng ra trước mặt Tần Ninh, chặn lại Yến Lạc!  

Giây phút ấy, tất cả vội vàng lùi về sau.  

Tần Ninh muốn chết, giao thủ với người của cương quốc Nam Yến, bọn họ không thể bị liên lụy được.  

Ánh kiếm xông lên, hai bóng người nháy mắt chạm vào nhau.  

Sát khí bức người, hai người như đang dùng toàn lực, đằng đằng sát khí chiến đấu.  

Tần Ninh đứng ở phía sau, không vội ra tay.  

Mà Yến Quy Phàm, Yến Quy Lộ và Yến Bình Sinh thì cũng chỉ đứng xem.  

Mặc dù Yến Lạc là người yếu nhất trong bốn người, nhưng vẫn chưa đến mức cả bốn phải cùng đối mặt với Tần Ninh và Vân Sương Nhi, như vậy lại quá nể mặt Tần Ninh rồi.  

“Lạc nhạn kiếm phi thiên!”  

Yến Lạc vung kiếm, trong giây lát, kiếm khí phảng phất như ngưng tụ thành một khí thế xung thiên, trực tiếp chém đến chỗ Vân Sương Nhi.  

“Chém!”  

Nhưng Vân Sương Nhi lại không chút lo lắng, trực tiếp chém một kiếm xuống.  

Oanh...  

Tiếng nổ vang lên, kiếm khí gào thét, thân hình Yến Lạc đã trực tiếp xông đến chỗ Vân Sương Nhi.  

“Cảnh giới Linh Phách tầng chín của ta sao có thể bại trong tay một con nhóc chứ”.  

Lúc này sát khí của Yến Lạc tỏa ra, giống như đã ngưng thực, khiến người ta không thể nào tránh né.  

Nhưng Vân Sương Nhi vẫn rất bình tĩnh.  

Kiếm trong tay cô ấy như có một luồng uy thánh khiết đang lột xác và hóa thành một hơi thở hồng hoang.  

Linh khí không còn sót lại chút gì.  

Thay vào đó là một loại sức mạnh to lớn.  

“Đây là sức mạnh gì vậy?”  

Tần Ninh mỉm cười.  

Vân Sương Nhi chính là thể hỗn độn, thể hỗn độn ở trong kỷ nguyên trước chính là thiên tài có một không hai.  

Nhưng vào kỷ nguyên này, vì linh khí lại là lực lượng để võ giả tu hành, chân nguyên cũng biến mất, cho nên Vân Sương Nhi mới không tu hành được.  

Mà hiện giờ, Vân Sương Nhi tu luyện Hỗn Độn Ngọc thân quyết, có thể đem linh khí chuyển hóa thành chân nguyên và tu hành.

Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… Vân Sương Nhi cầm kiếm đứng ra trước mặt Tần Ninh, chặn lại Yến Lạc!  Giây phút ấy, tất cả vội vàng lùi về sau.  Tần Ninh muốn chết, giao thủ với người của cương quốc Nam Yến, bọn họ không thể bị liên lụy được.  Ánh kiếm xông lên, hai bóng người nháy mắt chạm vào nhau.  Sát khí bức người, hai người như đang dùng toàn lực, đằng đằng sát khí chiến đấu.  Tần Ninh đứng ở phía sau, không vội ra tay.  Mà Yến Quy Phàm, Yến Quy Lộ và Yến Bình Sinh thì cũng chỉ đứng xem.  Mặc dù Yến Lạc là người yếu nhất trong bốn người, nhưng vẫn chưa đến mức cả bốn phải cùng đối mặt với Tần Ninh và Vân Sương Nhi, như vậy lại quá nể mặt Tần Ninh rồi.  “Lạc nhạn kiếm phi thiên!”  Yến Lạc vung kiếm, trong giây lát, kiếm khí phảng phất như ngưng tụ thành một khí thế xung thiên, trực tiếp chém đến chỗ Vân Sương Nhi.  “Chém!”  Nhưng Vân Sương Nhi lại không chút lo lắng, trực tiếp chém một kiếm xuống.  Oanh...  Tiếng nổ vang lên, kiếm khí gào thét, thân hình Yến Lạc đã trực tiếp xông đến chỗ Vân Sương Nhi.  “Cảnh giới Linh Phách tầng chín của ta sao có thể bại trong tay một con nhóc chứ”.  Lúc này sát khí của Yến Lạc tỏa ra, giống như đã ngưng thực, khiến người ta không thể nào tránh né.  Nhưng Vân Sương Nhi vẫn rất bình tĩnh.  Kiếm trong tay cô ấy như có một luồng uy thánh khiết đang lột xác và hóa thành một hơi thở hồng hoang.  Linh khí không còn sót lại chút gì.  Thay vào đó là một loại sức mạnh to lớn.  “Đây là sức mạnh gì vậy?”  Tần Ninh mỉm cười.  Vân Sương Nhi chính là thể hỗn độn, thể hỗn độn ở trong kỷ nguyên trước chính là thiên tài có một không hai.  Nhưng vào kỷ nguyên này, vì linh khí lại là lực lượng để võ giả tu hành, chân nguyên cũng biến mất, cho nên Vân Sương Nhi mới không tu hành được.  Mà hiện giờ, Vân Sương Nhi tu luyện Hỗn Độn Ngọc thân quyết, có thể đem linh khí chuyển hóa thành chân nguyên và tu hành.

Chương 528