“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện…

Chương 705: Không gọi chúng ta thì không thể đi vào!”

Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… Men theo bậc thang, từng bước đi xuống từ đường.Từ đường của các gia tộc bình thường thì đều xây hoành tráng, to lớn ở trên mặt đất, nhưng từ đường của Kiếm gia thì lại ở dưới mặt đất, hơn nữa còn khiến người ta có cảm giác vô cùng u ám.Tần Ninh cầm kiếm Âm Càn, chậm rãi đi vào trong từ đường.Diện tích của cả từ đường không lớn lắm, chứa được khoảng trăm người.Mà ở trung tâm từ đường đặt rất nhiều linh vị, linh vị ngay ở giữa là một cái tên khiến Tần Ninh sững sờ.“Kiếm Âm Sơn!”Tần Ninh lẩm bẩm nói: “Cả ngươi cũng… đi rồi…”Sau đó, Tần Ninh nhìn xung quanh từ đường, rồi khẽ cười: “Xem ra, những thứ năm đó ta dạy ngươi, ngươi đều giữ trong lòng”.Lúc này, trong đại sảnh của từ đường, ở lối vào có đặt một bàn cờ, bên trái là một cây đàn, bên phải là một bức tranh, ở giữa là một quyển sách.Cầm kỳ thư họa, tất cả đều có đầy đủ.“Nếu thế này thì có lẽ, ngươi vẫn còn giữ lại một tia ý niệm, ở đây chờ đợi điều gì…” . Truyện mới cập nhậtTần Ninh vừa nói vừa rút kiếm Âm Càn trong tay ra.Vù…Một tiếng kiếm ngâm vang lên, lúc này, trong từ đường, cầm kỳ thư họa kia xoay thành vòng tròn.Mà ở giữa là một bóng hình, từ trong linh bài bước ra.Một thân áo dài màu xám, lưng mang đai lụa, tóc búi lên, thân thể cao lớn, vẻ mặt trẻ trung, cương nghị, bước một bước như thế đã tới trước mặt Tần Ninh.Vù…Lúc này, trong toàn Kiếm Phủ sát khí kiếm ý xung thiên, sóng động lan ra, cuốn sạch hơn trăm dặm.“Có chuyện gì vậy?”, Kiếm Tiểu Minh và Thẩm Văn Hiên đứng bên ngoài từ đường, nhìn kiếm ý xung thiên thì kinh ngạc vạn phần.“Đi vào xem sao!”“Không được!”Thẩm Văn Hiên ngăn lại: “Ngươi quên sư tôn đã nói rồi sao? Không gọi chúng ta thì không thể đi vào!”“Nhưng…”Kiếm Tiểu Minh còn muốn nói gì nữa, nhưng nghĩ tới biểu hiện của Tần Ninh trước đây thì không nói nhiều nữa, mà yên lặng chờ đợi.Mà lúc này, ngoài Kiếm phủ, mọi người cùng đồng thời cảm thấy kiếm ý xung thiên.“Tần công tử xảy ra chuyện gì rồi sao?”, Yến Đế bỗng chốc tỏ ra lo lắng.

Men theo bậc thang, từng bước đi xuống từ đường.

Từ đường của các gia tộc bình thường thì đều xây hoành tráng, to lớn ở trên mặt đất, nhưng từ đường của Kiếm gia thì lại ở dưới mặt đất, hơn nữa còn khiến người ta có cảm giác vô cùng u ám.

Tần Ninh cầm kiếm Âm Càn, chậm rãi đi vào trong từ đường.

Diện tích của cả từ đường không lớn lắm, chứa được khoảng trăm người.

Mà ở trung tâm từ đường đặt rất nhiều linh vị, linh vị ngay ở giữa là một cái tên khiến Tần Ninh sững sờ.

“Kiếm Âm Sơn!”

Tần Ninh lẩm bẩm nói: “Cả ngươi cũng… đi rồi…”

Sau đó, Tần Ninh nhìn xung quanh từ đường, rồi khẽ cười: “Xem ra, những thứ năm đó ta dạy ngươi, ngươi đều giữ trong lòng”.

Lúc này, trong đại sảnh của từ đường, ở lối vào có đặt một bàn cờ, bên trái là một cây đàn, bên phải là một bức tranh, ở giữa là một quyển sách.

Cầm kỳ thư họa, tất cả đều có đầy đủ.

“Nếu thế này thì có lẽ, ngươi vẫn còn giữ lại một tia ý niệm, ở đây chờ đợi điều gì…” . Truyện mới cập nhật

Tần Ninh vừa nói vừa rút kiếm Âm Càn trong tay ra.

Vù…

Một tiếng kiếm ngâm vang lên, lúc này, trong từ đường, cầm kỳ thư họa kia xoay thành vòng tròn.

Mà ở giữa là một bóng hình, từ trong linh bài bước ra.

Một thân áo dài màu xám, lưng mang đai lụa, tóc búi lên, thân thể cao lớn, vẻ mặt trẻ trung, cương nghị, bước một bước như thế đã tới trước mặt Tần Ninh.

Vù…

Lúc này, trong toàn Kiếm Phủ sát khí kiếm ý xung thiên, sóng động lan ra, cuốn sạch hơn trăm dặm.

“Có chuyện gì vậy?”, Kiếm Tiểu Minh và Thẩm Văn Hiên đứng bên ngoài từ đường, nhìn kiếm ý xung thiên thì kinh ngạc vạn phần.

“Đi vào xem sao!”

“Không được!”

Thẩm Văn Hiên ngăn lại: “Ngươi quên sư tôn đã nói rồi sao? Không gọi chúng ta thì không thể đi vào!”

“Nhưng…”

Kiếm Tiểu Minh còn muốn nói gì nữa, nhưng nghĩ tới biểu hiện của Tần Ninh trước đây thì không nói nhiều nữa, mà yên lặng chờ đợi.

Mà lúc này, ngoài Kiếm phủ, mọi người cùng đồng thời cảm thấy kiếm ý xung thiên.

“Tần công tử xảy ra chuyện gì rồi sao?”, Yến Đế bỗng chốc tỏ ra lo lắng.

Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… Men theo bậc thang, từng bước đi xuống từ đường.Từ đường của các gia tộc bình thường thì đều xây hoành tráng, to lớn ở trên mặt đất, nhưng từ đường của Kiếm gia thì lại ở dưới mặt đất, hơn nữa còn khiến người ta có cảm giác vô cùng u ám.Tần Ninh cầm kiếm Âm Càn, chậm rãi đi vào trong từ đường.Diện tích của cả từ đường không lớn lắm, chứa được khoảng trăm người.Mà ở trung tâm từ đường đặt rất nhiều linh vị, linh vị ngay ở giữa là một cái tên khiến Tần Ninh sững sờ.“Kiếm Âm Sơn!”Tần Ninh lẩm bẩm nói: “Cả ngươi cũng… đi rồi…”Sau đó, Tần Ninh nhìn xung quanh từ đường, rồi khẽ cười: “Xem ra, những thứ năm đó ta dạy ngươi, ngươi đều giữ trong lòng”.Lúc này, trong đại sảnh của từ đường, ở lối vào có đặt một bàn cờ, bên trái là một cây đàn, bên phải là một bức tranh, ở giữa là một quyển sách.Cầm kỳ thư họa, tất cả đều có đầy đủ.“Nếu thế này thì có lẽ, ngươi vẫn còn giữ lại một tia ý niệm, ở đây chờ đợi điều gì…” . Truyện mới cập nhậtTần Ninh vừa nói vừa rút kiếm Âm Càn trong tay ra.Vù…Một tiếng kiếm ngâm vang lên, lúc này, trong từ đường, cầm kỳ thư họa kia xoay thành vòng tròn.Mà ở giữa là một bóng hình, từ trong linh bài bước ra.Một thân áo dài màu xám, lưng mang đai lụa, tóc búi lên, thân thể cao lớn, vẻ mặt trẻ trung, cương nghị, bước một bước như thế đã tới trước mặt Tần Ninh.Vù…Lúc này, trong toàn Kiếm Phủ sát khí kiếm ý xung thiên, sóng động lan ra, cuốn sạch hơn trăm dặm.“Có chuyện gì vậy?”, Kiếm Tiểu Minh và Thẩm Văn Hiên đứng bên ngoài từ đường, nhìn kiếm ý xung thiên thì kinh ngạc vạn phần.“Đi vào xem sao!”“Không được!”Thẩm Văn Hiên ngăn lại: “Ngươi quên sư tôn đã nói rồi sao? Không gọi chúng ta thì không thể đi vào!”“Nhưng…”Kiếm Tiểu Minh còn muốn nói gì nữa, nhưng nghĩ tới biểu hiện của Tần Ninh trước đây thì không nói nhiều nữa, mà yên lặng chờ đợi.Mà lúc này, ngoài Kiếm phủ, mọi người cùng đồng thời cảm thấy kiếm ý xung thiên.“Tần công tử xảy ra chuyện gì rồi sao?”, Yến Đế bỗng chốc tỏ ra lo lắng.

Chương 705: Không gọi chúng ta thì không thể đi vào!”