“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện…

Chương 726

Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… Lâm Vi Vũ hét lên: “Ta bị ép nhảy xuống đây, sự tình bất đắc dĩ mới vậy, ngươi... ngươi ngươi ngươi còn xem à!”  “Xì, như kiểu ta thèm lắm vậy, không nhìn thì thôi!”  Tần Ninh xoay người rời đi.  “Nè, ngươi đứng lại!”  Lâm Vi Vũ đột nhiên nói: “Ta... Ta không có quần áo, ngươi cho ta mượn một bộ!”  Tần Ninh lắc đầu, quay lại.  “Ai cho ngươi quay người!”  “Không quay thì ném đồ vào nước chắc?”  “Đặt xuống đất là được!”, Lâm Vi Vũ vội vã nói: “Ta tự đi ra mặc!”  Tần Ninh thở dài bất đắc dĩ, đặt quần áo ở bờ sông, quay người rời đi.  “Khoan đã!”  “Lại sao nữa?”  Tần Ninh quay lại, không khỏi nhíu mày.  Lâm Vi Vũ vội vàng che ngực, ngồi xổm xuống nước, chỉ một bên, nói: “Kéo cả con bò háo sắc kia đi nữa!”  Tần Ninh thoáng nhìn Tiểu Thanh, tức thì vỗ trán, cái con bò ngốc này, thật mất mặt mà!  Lúc này Tiểu Thanh thò cả đầu xuống nước, hai tròng mắt tròn xoe đỏ bừng.  “Tiểu Thanh! Đi!”  Tần Ninh gọi, nhưng Tiểu Thanh không buồn quan tâm.  “Có đi không hả?”  Tần Ninh kéo lấy đuôi Tiểu Thanh, không nói thêm nữa, kéo nó đi!  Lâm Vi Vũ ở bên sông đỏ bừng mặt, từ nhỏ đến giờ, cô ta chưa bao giờ bị xúc phạm đến mức này, giờ cái con bò này hưởng hết.  Lúc này, ở một gốc cổ thụ, Tiểu Thanh lắc đầu rời đi.   . ngôn tình tổng tài“Con bò háo sắc này, đi theo công tử ta chẳng học được cái điều gì nhưng lại tự học cái thói nhìn lén à?”  Tần Ninh lúc này cười mắng.  Tiểu Thanh không phục lắc đầu, liếc Tần Ninh, vẻ mặt vô sỉ.  “Nhìn ta làm gì, ta thèm vào ấy, cũng chẳng lớn gì...”  Lời này nói ra, bóng dáng xinh đẹp ở gốc cây kia liền lảo đảo, suýt thì ngã xuống đất.  Nhất thời, hai người nhìn nhau, không biết nói gì.  Lúng túng, rất lúng túng! 

Lâm Vi Vũ hét lên: “Ta bị ép nhảy xuống đây, sự tình bất đắc dĩ mới vậy, ngươi... ngươi ngươi ngươi còn xem à!”  

“Xì, như kiểu ta thèm lắm vậy, không nhìn thì thôi!”  

Tần Ninh xoay người rời đi.  

“Nè, ngươi đứng lại!”  

Lâm Vi Vũ đột nhiên nói: “Ta... Ta không có quần áo, ngươi cho ta mượn một bộ!”  

Tần Ninh lắc đầu, quay lại.  

“Ai cho ngươi quay người!”  

“Không quay thì ném đồ vào nước chắc?”  

“Đặt xuống đất là được!”, Lâm Vi Vũ vội vã nói: “Ta tự đi ra mặc!”  

Tần Ninh thở dài bất đắc dĩ, đặt quần áo ở bờ sông, quay người rời đi.  

“Khoan đã!”  

“Lại sao nữa?”  

Tần Ninh quay lại, không khỏi nhíu mày.  

Lâm Vi Vũ vội vàng che ngực, ngồi xổm xuống nước, chỉ một bên, nói: “Kéo cả con bò háo sắc kia đi nữa!”  

Tần Ninh thoáng nhìn Tiểu Thanh, tức thì vỗ trán, cái con bò ngốc này, thật mất mặt mà!  

Lúc này Tiểu Thanh thò cả đầu xuống nước, hai tròng mắt tròn xoe đỏ bừng.  

“Tiểu Thanh! Đi!”  

Tần Ninh gọi, nhưng Tiểu Thanh không buồn quan tâm.  

“Có đi không hả?”  

Tần Ninh kéo lấy đuôi Tiểu Thanh, không nói thêm nữa, kéo nó đi!  

Lâm Vi Vũ ở bên sông đỏ bừng mặt, từ nhỏ đến giờ, cô ta chưa bao giờ bị xúc phạm đến mức này, giờ cái con bò này hưởng hết.  

Lúc này, ở một gốc cổ thụ, Tiểu Thanh lắc đầu rời đi.   . ngôn tình tổng tài

“Con bò háo sắc này, đi theo công tử ta chẳng học được cái điều gì nhưng lại tự học cái thói nhìn lén à?”  

Tần Ninh lúc này cười mắng.  

Tiểu Thanh không phục lắc đầu, liếc Tần Ninh, vẻ mặt vô sỉ.  

“Nhìn ta làm gì, ta thèm vào ấy, cũng chẳng lớn gì...”  

Lời này nói ra, bóng dáng xinh đẹp ở gốc cây kia liền lảo đảo, suýt thì ngã xuống đất.  

Nhất thời, hai người nhìn nhau, không biết nói gì.  

Lúng túng, rất lúng túng! 

Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… Lâm Vi Vũ hét lên: “Ta bị ép nhảy xuống đây, sự tình bất đắc dĩ mới vậy, ngươi... ngươi ngươi ngươi còn xem à!”  “Xì, như kiểu ta thèm lắm vậy, không nhìn thì thôi!”  Tần Ninh xoay người rời đi.  “Nè, ngươi đứng lại!”  Lâm Vi Vũ đột nhiên nói: “Ta... Ta không có quần áo, ngươi cho ta mượn một bộ!”  Tần Ninh lắc đầu, quay lại.  “Ai cho ngươi quay người!”  “Không quay thì ném đồ vào nước chắc?”  “Đặt xuống đất là được!”, Lâm Vi Vũ vội vã nói: “Ta tự đi ra mặc!”  Tần Ninh thở dài bất đắc dĩ, đặt quần áo ở bờ sông, quay người rời đi.  “Khoan đã!”  “Lại sao nữa?”  Tần Ninh quay lại, không khỏi nhíu mày.  Lâm Vi Vũ vội vàng che ngực, ngồi xổm xuống nước, chỉ một bên, nói: “Kéo cả con bò háo sắc kia đi nữa!”  Tần Ninh thoáng nhìn Tiểu Thanh, tức thì vỗ trán, cái con bò ngốc này, thật mất mặt mà!  Lúc này Tiểu Thanh thò cả đầu xuống nước, hai tròng mắt tròn xoe đỏ bừng.  “Tiểu Thanh! Đi!”  Tần Ninh gọi, nhưng Tiểu Thanh không buồn quan tâm.  “Có đi không hả?”  Tần Ninh kéo lấy đuôi Tiểu Thanh, không nói thêm nữa, kéo nó đi!  Lâm Vi Vũ ở bên sông đỏ bừng mặt, từ nhỏ đến giờ, cô ta chưa bao giờ bị xúc phạm đến mức này, giờ cái con bò này hưởng hết.  Lúc này, ở một gốc cổ thụ, Tiểu Thanh lắc đầu rời đi.   . ngôn tình tổng tài“Con bò háo sắc này, đi theo công tử ta chẳng học được cái điều gì nhưng lại tự học cái thói nhìn lén à?”  Tần Ninh lúc này cười mắng.  Tiểu Thanh không phục lắc đầu, liếc Tần Ninh, vẻ mặt vô sỉ.  “Nhìn ta làm gì, ta thèm vào ấy, cũng chẳng lớn gì...”  Lời này nói ra, bóng dáng xinh đẹp ở gốc cây kia liền lảo đảo, suýt thì ngã xuống đất.  Nhất thời, hai người nhìn nhau, không biết nói gì.  Lúng túng, rất lúng túng! 

Chương 726