“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện…

Chương 759: Ánh mắt cũng có chút biến đổi.

Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… Tần Ninh này, rốt cuộc có ý gì?“Được!”Từ Phàm lúc này gật đầu.Nếu đã nói ra mà giờ lươn lẹo thì quá mất thể diện.“Nói trước thế này!”, Từ Phàm lên tiếng: “Nếu ngươi mở ra được, thì Thanh Vân tông chúng ta sẽ tuân thủ lời hứa, bằng lòng để ngươi làm tông chủ của Thanh Vân tông”.“Nhưng nếu không thể gọi tỉnh rùa thần, cũng hy vong các hạ đừng làm loạn ở Thanh Vân tông ta, hai bên chúng ta tuyệt đối không thể hợp tác!”Tần Ninh nhìn mấy người, đáp: “Được!”Một đoàn người lúc này rời đi.Rất nhiều đệ tử bị xua ra, năm đại trưởng lão mang theo năm đại đệ tử và mấy người Tần Ninh đi về phía đỉnh Huyền Trần.Đỉnh Huyền Trần luôn là thánh địa của Thanh Vân tông.Mặc dù nói Thanh Vân tông liên tục xuống dốc, nhưng truyền thừa đến nay, dù gì cũng là tông môn một phương, chút chấp niệm giữ vững thì vẫn có.Đi xuyên qua dãy núi Thanh Vân tông, Tần Ninh hít sâu mấy lần.Kiếm Tiểu Minh vẫn lẩm bẩm liên tục, nói không ngừng, một mực oán trách.Lão Vệ nhìn quanh, ánh mắt cũng có chút biến đổi.Tần Ninh nhìn bốn phía, lạnh nhạt nói: “Thanh Vân tông, tọa lạc trong dãy núi Thanh Vân, chín mươi chín dãy núi lớn, hơn ngàn dãy núi nhỏ, bố trí bao nhiêu là tòa nhà và ngọn núi để không như vậy đúng là lãng phí”.Năm trưởng lão nghe vậy cũng không biết tiếp lời thế nào.Thanh Vân tông năm đó cũng có thời khắc huy hoàng.Khi đó, Cửu U Đại Đế biến mất, tôn giả Thanh Vân không thấy đâu, nhưng hơn mười vị đệ tử của tôn giả Thanh Vân tụ tập cùng một chỗ, tiếp tục phát triển Thanh Vân.Thanh Vân tông lúc ấy có thể nói là đạt thời điểm cực thịnh, trong vùng đất Cửu U này tuy không bằng bốn tông môn lớn nhưng cũng là tông môn hạng một vững chắc.Nhưng cực thịnh tất suy, khi uy danh của tôn giả Thanh Vân dần dần tiêu tán đi, Thanh Vân tông cũng bị người ta nhòm ngó, dần dần xảy ra vấn đề, suy sụp đến ngày nay.Cho đến giờ, giữ được cơ nghiệp của tổ tiên không hoàn toàn diệt vong đã là gian nan lắm rồi.Lão Vệ gật đầu nói: “Nhiều dãy núi như thế, đến lúc công tử khuếch trương Thanh Vân tông thì cũng tiếp kiệm khá nhiều thời gian xây dựng”.Tần Ninh cũng khẽ gật đầu.Mấy trưởng lão và đệ tử cũng có sắc mặt kỳ lạ.Lý Dương Chiêu nhìn Tần Ninh, hết sức cẩn thận, mà nhìn lão Vệ, cũng cực kỳ cảnh giác.

Tần Ninh này, rốt cuộc có ý gì?

“Được!”

Từ Phàm lúc này gật đầu.

Nếu đã nói ra mà giờ lươn lẹo thì quá mất thể diện.

“Nói trước thế này!”, Từ Phàm lên tiếng: “Nếu ngươi mở ra được, thì Thanh Vân tông chúng ta sẽ tuân thủ lời hứa, bằng lòng để ngươi làm tông chủ của Thanh Vân tông”.

“Nhưng nếu không thể gọi tỉnh rùa thần, cũng hy vong các hạ đừng làm loạn ở Thanh Vân tông ta, hai bên chúng ta tuyệt đối không thể hợp tác!”

Tần Ninh nhìn mấy người, đáp: “Được!”

Một đoàn người lúc này rời đi.

Rất nhiều đệ tử bị xua ra, năm đại trưởng lão mang theo năm đại đệ tử và mấy người Tần Ninh đi về phía đỉnh Huyền Trần.

Đỉnh Huyền Trần luôn là thánh địa của Thanh Vân tông.

Mặc dù nói Thanh Vân tông liên tục xuống dốc, nhưng truyền thừa đến nay, dù gì cũng là tông môn một phương, chút chấp niệm giữ vững thì vẫn có.

Đi xuyên qua dãy núi Thanh Vân tông, Tần Ninh hít sâu mấy lần.

Kiếm Tiểu Minh vẫn lẩm bẩm liên tục, nói không ngừng, một mực oán trách.

Lão Vệ nhìn quanh, ánh mắt cũng có chút biến đổi.

Tần Ninh nhìn bốn phía, lạnh nhạt nói: “Thanh Vân tông, tọa lạc trong dãy núi Thanh Vân, chín mươi chín dãy núi lớn, hơn ngàn dãy núi nhỏ, bố trí bao nhiêu là tòa nhà và ngọn núi để không như vậy đúng là lãng phí”.

Năm trưởng lão nghe vậy cũng không biết tiếp lời thế nào.

Thanh Vân tông năm đó cũng có thời khắc huy hoàng.

Khi đó, Cửu U Đại Đế biến mất, tôn giả Thanh Vân không thấy đâu, nhưng hơn mười vị đệ tử của tôn giả Thanh Vân tụ tập cùng một chỗ, tiếp tục phát triển Thanh Vân.

Thanh Vân tông lúc ấy có thể nói là đạt thời điểm cực thịnh, trong vùng đất Cửu U này tuy không bằng bốn tông môn lớn nhưng cũng là tông môn hạng một vững chắc.

Nhưng cực thịnh tất suy, khi uy danh của tôn giả Thanh Vân dần dần tiêu tán đi, Thanh Vân tông cũng bị người ta nhòm ngó, dần dần xảy ra vấn đề, suy sụp đến ngày nay.

Cho đến giờ, giữ được cơ nghiệp của tổ tiên không hoàn toàn diệt vong đã là gian nan lắm rồi.

Lão Vệ gật đầu nói: “Nhiều dãy núi như thế, đến lúc công tử khuếch trương Thanh Vân tông thì cũng tiếp kiệm khá nhiều thời gian xây dựng”.

Tần Ninh cũng khẽ gật đầu.

Mấy trưởng lão và đệ tử cũng có sắc mặt kỳ lạ.

Lý Dương Chiêu nhìn Tần Ninh, hết sức cẩn thận, mà nhìn lão Vệ, cũng cực kỳ cảnh giác.

Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… Tần Ninh này, rốt cuộc có ý gì?“Được!”Từ Phàm lúc này gật đầu.Nếu đã nói ra mà giờ lươn lẹo thì quá mất thể diện.“Nói trước thế này!”, Từ Phàm lên tiếng: “Nếu ngươi mở ra được, thì Thanh Vân tông chúng ta sẽ tuân thủ lời hứa, bằng lòng để ngươi làm tông chủ của Thanh Vân tông”.“Nhưng nếu không thể gọi tỉnh rùa thần, cũng hy vong các hạ đừng làm loạn ở Thanh Vân tông ta, hai bên chúng ta tuyệt đối không thể hợp tác!”Tần Ninh nhìn mấy người, đáp: “Được!”Một đoàn người lúc này rời đi.Rất nhiều đệ tử bị xua ra, năm đại trưởng lão mang theo năm đại đệ tử và mấy người Tần Ninh đi về phía đỉnh Huyền Trần.Đỉnh Huyền Trần luôn là thánh địa của Thanh Vân tông.Mặc dù nói Thanh Vân tông liên tục xuống dốc, nhưng truyền thừa đến nay, dù gì cũng là tông môn một phương, chút chấp niệm giữ vững thì vẫn có.Đi xuyên qua dãy núi Thanh Vân tông, Tần Ninh hít sâu mấy lần.Kiếm Tiểu Minh vẫn lẩm bẩm liên tục, nói không ngừng, một mực oán trách.Lão Vệ nhìn quanh, ánh mắt cũng có chút biến đổi.Tần Ninh nhìn bốn phía, lạnh nhạt nói: “Thanh Vân tông, tọa lạc trong dãy núi Thanh Vân, chín mươi chín dãy núi lớn, hơn ngàn dãy núi nhỏ, bố trí bao nhiêu là tòa nhà và ngọn núi để không như vậy đúng là lãng phí”.Năm trưởng lão nghe vậy cũng không biết tiếp lời thế nào.Thanh Vân tông năm đó cũng có thời khắc huy hoàng.Khi đó, Cửu U Đại Đế biến mất, tôn giả Thanh Vân không thấy đâu, nhưng hơn mười vị đệ tử của tôn giả Thanh Vân tụ tập cùng một chỗ, tiếp tục phát triển Thanh Vân.Thanh Vân tông lúc ấy có thể nói là đạt thời điểm cực thịnh, trong vùng đất Cửu U này tuy không bằng bốn tông môn lớn nhưng cũng là tông môn hạng một vững chắc.Nhưng cực thịnh tất suy, khi uy danh của tôn giả Thanh Vân dần dần tiêu tán đi, Thanh Vân tông cũng bị người ta nhòm ngó, dần dần xảy ra vấn đề, suy sụp đến ngày nay.Cho đến giờ, giữ được cơ nghiệp của tổ tiên không hoàn toàn diệt vong đã là gian nan lắm rồi.Lão Vệ gật đầu nói: “Nhiều dãy núi như thế, đến lúc công tử khuếch trương Thanh Vân tông thì cũng tiếp kiệm khá nhiều thời gian xây dựng”.Tần Ninh cũng khẽ gật đầu.Mấy trưởng lão và đệ tử cũng có sắc mặt kỳ lạ.Lý Dương Chiêu nhìn Tần Ninh, hết sức cẩn thận, mà nhìn lão Vệ, cũng cực kỳ cảnh giác.

Chương 759: Ánh mắt cũng có chút biến đổi.