“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện…
Chương 770
Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… Nghe vậy, Tần Ninh mỉm cười. “Vừa vặn cho ta một cơ hội làm tròn lời hứa!” Tần Ninh nhìn đệ tử vừa nói ban nãy, đáp: “Chúc Long tông bắt nạt các ngươi như thế nào, tông chủ ta sẽ lấy danh dự lại cho các ngươi như thế”. “Thanh Vân tông sẽ là tông môn bao che đệ tử nhất Cửu U đại lục, kẻ nào dám bắt nạt các ngươi, ta sẽ khiến cho kẻ đó cảm thấy hối hận vì đã làm vậy”. “Nhưng, ta hy vọng các ngươi nhớ kỹ, ta có thể che chở các ngươi, nhưng cũng sẽ không dễ dàng tha thứ bất kỳ sự phản bội nào. Kẻ nào phản bội Thanh Vân tông, bất luận lý do gì, giết không tha!” Bên dưới, các đệ tử đều phấn chấn vỗ tay. Dù thế nào thì đây cũng là lần đầu tiên Tần Ninh nói ra những câu này dưới danh nghĩa tông chủ. Nếu không làm được thì chính là tự mình mất mặt. Huống hồ, rùa thần Thanh Vân tông sống lại, thời kỳ đại hưng của Thanh Vân tông sắp xuất hiện. “Hahaha...” Đột nhiên, một tiếng cười vang lên vào lúc này. Hơn trăm người lướt gió đến, từng hơi thở kinh người cuốn theo gió xông ra, phiêu đãng ở bên trên quảng trường trước đại điện. “Lý Dương Chiêu, ngươi không muốn Thanh Vân tông bị Chúc Long tông ta chiếm đoạt, thì cũng đừng tìm một tên tông chủ thí mạng như thế để Chúc Long tông chúng ta ngăn lại lửa giận chứ?”, người đàn ông đứng đầu lúc này bật cười ha hả. “Chúc Tuyết Ưng!” Nhìn thấy người đàn ông trung niên dẫn đầu, sắc mặt của Lý Dương Chiêu vô cùng khó coi, không nhịn nổi mà quát lên: “Đây là Thanh Vân tông, ngươi hùng hổ như thế đến Thanh Vân tông là có ý gì?” “Ngươi muốn gây chiến giữa tông môn hai bên sao?” “Gây chiến thì làm sao?” Chúc Tuyết Ưng mặc áo choàng trắng, khuôn mặt sắc lạnh, trông cực kỳ lạnh lùng và kiêu ngạo. “Lý Dương Chiêu, Chúc Long Tông của ta đã cho các ngươi cơ hội rồi, ngươi lại không biết trân trọng, vậy thì chết đi”. Chúc Tuyết Ưng thản nhiên nói: “Hôm nay là cơ hội cuối cùng của các ngươi. Chúc Long Tông của ta tới chính là muốn nghe một câu nói của ngươi, hàng hay không hàng? Hàng thì ta có thể tha cho hơn ngàn đệ tử của Thanh Vân tông ngươi, thu nhận dưới trướng của Chúc Long tông ta, đối đãi như đệ tử của mình”. “Không hàng, vậy thì hôm nay,
Nghe vậy, Tần Ninh mỉm cười.
“Vừa vặn cho ta một cơ hội làm tròn lời hứa!”
Tần Ninh nhìn đệ tử vừa nói ban nãy, đáp: “Chúc Long tông bắt nạt các ngươi như thế nào, tông chủ ta sẽ lấy danh dự lại cho các ngươi như thế”.
“Thanh Vân tông sẽ là tông môn bao che đệ tử nhất Cửu U đại lục, kẻ nào dám bắt nạt các ngươi, ta sẽ khiến cho kẻ đó cảm thấy hối hận vì đã làm vậy”.
“Nhưng, ta hy vọng các ngươi nhớ kỹ, ta có thể che chở các ngươi, nhưng cũng sẽ không dễ dàng tha thứ bất kỳ sự phản bội nào. Kẻ nào phản bội Thanh Vân tông, bất luận lý do gì, giết không tha!”
Bên dưới, các đệ tử đều phấn chấn vỗ tay.
Dù thế nào thì đây cũng là lần đầu tiên Tần Ninh nói ra những câu này dưới danh nghĩa tông chủ.
Nếu không làm được thì chính là tự mình mất mặt.
Huống hồ, rùa thần Thanh Vân tông sống lại, thời kỳ đại hưng của Thanh Vân tông sắp xuất hiện.
“Hahaha...”
Đột nhiên, một tiếng cười vang lên vào lúc này.
Hơn trăm người lướt gió đến, từng hơi thở kinh người cuốn theo gió xông ra, phiêu đãng ở bên trên quảng trường trước đại điện.
“Lý Dương Chiêu, ngươi không muốn Thanh Vân tông bị Chúc Long tông ta chiếm đoạt, thì cũng đừng tìm một tên tông chủ thí mạng như thế để Chúc Long tông chúng ta ngăn lại lửa giận chứ?”, người đàn ông đứng đầu lúc này bật cười ha hả.
“Chúc Tuyết Ưng!”
Nhìn thấy người đàn ông trung niên dẫn đầu, sắc mặt của Lý Dương Chiêu vô cùng khó coi, không nhịn nổi mà quát lên: “Đây là Thanh Vân tông, ngươi hùng hổ như thế đến Thanh Vân tông là có ý gì?”
“Ngươi muốn gây chiến giữa tông môn hai bên sao?”
“Gây chiến thì làm sao?”
Chúc Tuyết Ưng mặc áo choàng trắng, khuôn mặt sắc lạnh, trông cực kỳ lạnh lùng và kiêu ngạo.
“Lý Dương Chiêu, Chúc Long Tông của ta đã cho các ngươi cơ hội rồi, ngươi lại không biết trân trọng, vậy thì chết đi”.
Chúc Tuyết Ưng thản nhiên nói: “Hôm nay là cơ hội cuối cùng của các ngươi. Chúc Long Tông của ta tới chính là muốn nghe một câu nói của ngươi, hàng hay không hàng? Hàng thì ta có thể tha cho hơn ngàn đệ tử của Thanh Vân tông ngươi, thu nhận dưới trướng của Chúc Long tông ta, đối đãi như đệ tử của mình”.
“Không hàng, vậy thì hôm nay,
Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… Nghe vậy, Tần Ninh mỉm cười. “Vừa vặn cho ta một cơ hội làm tròn lời hứa!” Tần Ninh nhìn đệ tử vừa nói ban nãy, đáp: “Chúc Long tông bắt nạt các ngươi như thế nào, tông chủ ta sẽ lấy danh dự lại cho các ngươi như thế”. “Thanh Vân tông sẽ là tông môn bao che đệ tử nhất Cửu U đại lục, kẻ nào dám bắt nạt các ngươi, ta sẽ khiến cho kẻ đó cảm thấy hối hận vì đã làm vậy”. “Nhưng, ta hy vọng các ngươi nhớ kỹ, ta có thể che chở các ngươi, nhưng cũng sẽ không dễ dàng tha thứ bất kỳ sự phản bội nào. Kẻ nào phản bội Thanh Vân tông, bất luận lý do gì, giết không tha!” Bên dưới, các đệ tử đều phấn chấn vỗ tay. Dù thế nào thì đây cũng là lần đầu tiên Tần Ninh nói ra những câu này dưới danh nghĩa tông chủ. Nếu không làm được thì chính là tự mình mất mặt. Huống hồ, rùa thần Thanh Vân tông sống lại, thời kỳ đại hưng của Thanh Vân tông sắp xuất hiện. “Hahaha...” Đột nhiên, một tiếng cười vang lên vào lúc này. Hơn trăm người lướt gió đến, từng hơi thở kinh người cuốn theo gió xông ra, phiêu đãng ở bên trên quảng trường trước đại điện. “Lý Dương Chiêu, ngươi không muốn Thanh Vân tông bị Chúc Long tông ta chiếm đoạt, thì cũng đừng tìm một tên tông chủ thí mạng như thế để Chúc Long tông chúng ta ngăn lại lửa giận chứ?”, người đàn ông đứng đầu lúc này bật cười ha hả. “Chúc Tuyết Ưng!” Nhìn thấy người đàn ông trung niên dẫn đầu, sắc mặt của Lý Dương Chiêu vô cùng khó coi, không nhịn nổi mà quát lên: “Đây là Thanh Vân tông, ngươi hùng hổ như thế đến Thanh Vân tông là có ý gì?” “Ngươi muốn gây chiến giữa tông môn hai bên sao?” “Gây chiến thì làm sao?” Chúc Tuyết Ưng mặc áo choàng trắng, khuôn mặt sắc lạnh, trông cực kỳ lạnh lùng và kiêu ngạo. “Lý Dương Chiêu, Chúc Long Tông của ta đã cho các ngươi cơ hội rồi, ngươi lại không biết trân trọng, vậy thì chết đi”. Chúc Tuyết Ưng thản nhiên nói: “Hôm nay là cơ hội cuối cùng của các ngươi. Chúc Long Tông của ta tới chính là muốn nghe một câu nói của ngươi, hàng hay không hàng? Hàng thì ta có thể tha cho hơn ngàn đệ tử của Thanh Vân tông ngươi, thu nhận dưới trướng của Chúc Long tông ta, đối đãi như đệ tử của mình”. “Không hàng, vậy thì hôm nay,