“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện…

Chương 799: "Mời Sở Đạo sứ!"

Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… Hôm nay, ở bên ngoài Thanh Vân Tông bỗng nhiên xuất hiện một hồi xé gió bay tới.Từng tiếng xé gió kia làm bật lên khí tức của người xuất hiện.Đệ tử trông coi thấy thế, bèn vội vã đi bẩm báo cho các vị trưởng lão.Tứ trưởng lão Từ Phàm và Ngũ trưởng lão Liễu Thương Hải nghe tin lập tức đi ra, thấy người đến, hai người họ âm thầm thở phào.Bọn họ cứ ngỡ người tới là người của Phi Hồng Môn, nên lúc nãy lòng họ rất u sầu.Ai ngờ người vừa xuất hiện không phải là người của Phi Hồng Môn."Ha ha ha..."Người cầm đầu đám người đến kia cười ha ha, chắp tay chào hỏi Từ Phàm và Liễu Thương Hải."Từ huynh, Liễu huynh, lâu ngày không gặp, hai người có khoẻ không?"Người kia mặc áo bào màu xanh, mặt mũi hoà nhã, nhìn qua khoảng hơn bốn mươi tuổi, nhưng khí tức cả người đều rất hùng mạnh."Thì ra là Sở Đạo sứ của Thiên Đạo Lâu".Gương mặt già nua của Từ Phàm lộ ra nụ cười ôn hoà.Thiên Đạo Lâu chính là tông môn cấp hai tiếng tăm lẫy lừng ở khu vực Đông Bắc này, nội tình thâm hậu, hơn nữa, bản thân lâu chủ Thiên Đạo Nhất còn là một vị cao thủ hàng đầu của cảnh giới Thông Thiên."Mời Sở Đạo sứ!"Từ Phàm và Liễu Thương Hải đều vô cùng khiêm nhường, kính trọng người nọ.Vốn dĩ Thanh Vân tông và Thiên Đạo Lâu không có quan hệ gì, nhưng mấy năm trước có xảy ra một chuyện khiến cho cả hai tông môn giao thiệp với nhau.Đạo sứ là một chức vị ở Thiên Đạo Lâu.Thiên Đạo Lâu là tông môn cấp hai hàng đầu, lâu chủ Thiên Đạo Nhất tất nhiên là người nói một không hai.Mà chỉ dưới lâu chủ Thiên Đạo Nhất chính là ngũ đại đạo sứ.Sở Nhân Kiệt chính là một trong ngũ đại đạo sứ, thực lực của hắn ta càng thâm sâu khó lường.Nhưng mà hai người họ không biết vì sao bỗng nhiên Thiên Đạo Lâu lại đến Thanh Vân tông, lẽ nào họ định thực hiện cam kết khi ấy sao?Nếu là thế thật, thì có thể nói rằng Thanh Vân tông có chỗ dựa vững chắc như Thiên Đạo Lâu rồi, không việc gì cần phải lo lắng về Phi Hồng Môn.Cùng lúc đó, ở Thanh Vân tông, trên đỉnh Huyền Trần, đại trưởng lão, nhị trưởng lão và tam trưởng lão đều đang cung kính đứng yên."Sao rồi?"Tần Ninh nhìn ba người, thuận miệng hỏi."Tông chủ, người của Thiên Đạo Lâu đến, tốt nhất là tông chủ vẫn nên đi gặp họ một lát!"

Hôm nay, ở bên ngoài Thanh Vân Tông bỗng nhiên xuất hiện một hồi xé gió bay tới.

Từng tiếng xé gió kia làm bật lên khí tức của người xuất hiện.

Đệ tử trông coi thấy thế, bèn vội vã đi bẩm báo cho các vị trưởng lão.

Tứ trưởng lão Từ Phàm và Ngũ trưởng lão Liễu Thương Hải nghe tin lập tức đi ra, thấy người đến, hai người họ âm thầm thở phào.

Bọn họ cứ ngỡ người tới là người của Phi Hồng Môn, nên lúc nãy lòng họ rất u sầu.

Ai ngờ người vừa xuất hiện không phải là người của Phi Hồng Môn.

"Ha ha ha..."

Người cầm đầu đám người đến kia cười ha ha, chắp tay chào hỏi Từ Phàm và Liễu Thương Hải.

"Từ huynh, Liễu huynh, lâu ngày không gặp, hai người có khoẻ không?"

Người kia mặc áo bào màu xanh, mặt mũi hoà nhã, nhìn qua khoảng hơn bốn mươi tuổi, nhưng khí tức cả người đều rất hùng mạnh.

"Thì ra là Sở Đạo sứ của Thiên Đạo Lâu".

Gương mặt già nua của Từ Phàm lộ ra nụ cười ôn hoà.

Thiên Đạo Lâu chính là tông môn cấp hai tiếng tăm lẫy lừng ở khu vực Đông Bắc này, nội tình thâm hậu, hơn nữa, bản thân lâu chủ Thiên Đạo Nhất còn là một vị cao thủ hàng đầu của cảnh giới Thông Thiên.

"Mời Sở Đạo sứ!"

Từ Phàm và Liễu Thương Hải đều vô cùng khiêm nhường, kính trọng người nọ.

Vốn dĩ Thanh Vân tông và Thiên Đạo Lâu không có quan hệ gì, nhưng mấy năm trước có xảy ra một chuyện khiến cho cả hai tông môn giao thiệp với nhau.

Đạo sứ là một chức vị ở Thiên Đạo Lâu.

Thiên Đạo Lâu là tông môn cấp hai hàng đầu, lâu chủ Thiên Đạo Nhất tất nhiên là người nói một không hai.

Mà chỉ dưới lâu chủ Thiên Đạo Nhất chính là ngũ đại đạo sứ.

Sở Nhân Kiệt chính là một trong ngũ đại đạo sứ, thực lực của hắn ta càng thâm sâu khó lường.

Nhưng mà hai người họ không biết vì sao bỗng nhiên Thiên Đạo Lâu lại đến Thanh Vân tông, lẽ nào họ định thực hiện cam kết khi ấy sao?

Nếu là thế thật, thì có thể nói rằng Thanh Vân tông có chỗ dựa vững chắc như Thiên Đạo Lâu rồi, không việc gì cần phải lo lắng về Phi Hồng Môn.

Cùng lúc đó, ở Thanh Vân tông, trên đỉnh Huyền Trần, đại trưởng lão, nhị trưởng lão và tam trưởng lão đều đang cung kính đứng yên.

"Sao rồi?"

Tần Ninh nhìn ba người, thuận miệng hỏi.

"Tông chủ, người của Thiên Đạo Lâu đến, tốt nhất là tông chủ vẫn nên đi gặp họ một lát!"

Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… Hôm nay, ở bên ngoài Thanh Vân Tông bỗng nhiên xuất hiện một hồi xé gió bay tới.Từng tiếng xé gió kia làm bật lên khí tức của người xuất hiện.Đệ tử trông coi thấy thế, bèn vội vã đi bẩm báo cho các vị trưởng lão.Tứ trưởng lão Từ Phàm và Ngũ trưởng lão Liễu Thương Hải nghe tin lập tức đi ra, thấy người đến, hai người họ âm thầm thở phào.Bọn họ cứ ngỡ người tới là người của Phi Hồng Môn, nên lúc nãy lòng họ rất u sầu.Ai ngờ người vừa xuất hiện không phải là người của Phi Hồng Môn."Ha ha ha..."Người cầm đầu đám người đến kia cười ha ha, chắp tay chào hỏi Từ Phàm và Liễu Thương Hải."Từ huynh, Liễu huynh, lâu ngày không gặp, hai người có khoẻ không?"Người kia mặc áo bào màu xanh, mặt mũi hoà nhã, nhìn qua khoảng hơn bốn mươi tuổi, nhưng khí tức cả người đều rất hùng mạnh."Thì ra là Sở Đạo sứ của Thiên Đạo Lâu".Gương mặt già nua của Từ Phàm lộ ra nụ cười ôn hoà.Thiên Đạo Lâu chính là tông môn cấp hai tiếng tăm lẫy lừng ở khu vực Đông Bắc này, nội tình thâm hậu, hơn nữa, bản thân lâu chủ Thiên Đạo Nhất còn là một vị cao thủ hàng đầu của cảnh giới Thông Thiên."Mời Sở Đạo sứ!"Từ Phàm và Liễu Thương Hải đều vô cùng khiêm nhường, kính trọng người nọ.Vốn dĩ Thanh Vân tông và Thiên Đạo Lâu không có quan hệ gì, nhưng mấy năm trước có xảy ra một chuyện khiến cho cả hai tông môn giao thiệp với nhau.Đạo sứ là một chức vị ở Thiên Đạo Lâu.Thiên Đạo Lâu là tông môn cấp hai hàng đầu, lâu chủ Thiên Đạo Nhất tất nhiên là người nói một không hai.Mà chỉ dưới lâu chủ Thiên Đạo Nhất chính là ngũ đại đạo sứ.Sở Nhân Kiệt chính là một trong ngũ đại đạo sứ, thực lực của hắn ta càng thâm sâu khó lường.Nhưng mà hai người họ không biết vì sao bỗng nhiên Thiên Đạo Lâu lại đến Thanh Vân tông, lẽ nào họ định thực hiện cam kết khi ấy sao?Nếu là thế thật, thì có thể nói rằng Thanh Vân tông có chỗ dựa vững chắc như Thiên Đạo Lâu rồi, không việc gì cần phải lo lắng về Phi Hồng Môn.Cùng lúc đó, ở Thanh Vân tông, trên đỉnh Huyền Trần, đại trưởng lão, nhị trưởng lão và tam trưởng lão đều đang cung kính đứng yên."Sao rồi?"Tần Ninh nhìn ba người, thuận miệng hỏi."Tông chủ, người của Thiên Đạo Lâu đến, tốt nhất là tông chủ vẫn nên đi gặp họ một lát!"

Chương 799: "Mời Sở Đạo sứ!"