“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện…

Chương 869: “Không cần cảm ơn ta!”

Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… “Ở thì ở, nhưng không phải nguyên bản!”Tần Ninh cười đáp: “Nếu không thì cô nhóc như cô đã sớm đạt cảnh giới Thiên Nguyên với thiên phú này rồi, chứ không phải là Thiên Võ nữa”.“Không sai!”Thiên Đạo Nhất thở dài, nói: “Từ vạn năm trước, tầng sáu của Thiên Đạo bảo điển bị một tên đệ tử ngỗ nghịch trộm đi”.“Hiện tại tầng sáu mà đệ tử Thiên Đạo lâu tu hành đều là do lâu chủ năm đó hao tổn tâm huyết suốt đời mà viết ra”.Nghe vậy, trong lòng Thiên Linh Lung kinh ngạc vạn phần.Điểm này cô ta cũng không rõ, vì cha chưa bao giờ nói cho cô ta biết.Nhưng tại sao Tần Ninh lại kết luận được trong nháy mắt như vậy?“Tầng thứ sáu, ta sẽ giúp các người hoàn thiện triệt để, vị tông chủ kia tuy đã hao tổn tâm huyết cả đời để viết ra, nhưng cũng chỉ là khôi phục lại tầng sáu do chính ông ta tự lĩnh ngộ mà thôi, sao có thể đánh đòng với lão tổ tông của các người được?”Nghe vậy, Thiên Đạo Nhất cũng chỉ cười khổ.Đúng là như vậy.“Vậy còn linh trận cấp bảy trong đại điện Thiên Đạo?”“Để lâu quá nên bị hỏng ấy mà!”Tần Ninh từ từ nói: “Ta có thể chữa được, ít nhất giúp Thiên Đạo lâu các người bảo vệ tính mạng trong một lần nguy cấp”.“Cảm ơn nhiều!”“Không cần cảm ơn ta!”Tần Ninh lạnh nhạt nói: “Ba sính lễ của ta, cộng thêm Bách Linh Như Ý, ta nghĩ vậy cũng đủ để cho đệ tử Lý Nhất Phàm của Thanh Vân tông lấy nhị tiểu thư Thiên Đạo lâu rồi nhỉ”.Thiên Đạo Nhất gật đầu.Sính lễ này, đừng nói là lấy Thiên Linh Hinh, dù là lấy Thiên Linh Lung cũng còn dư.Tầng sáu của Thiên Đạo bảo điển cực kỳ quan trọng với Thiên Đạo lâu.“Đã vậy thì hai ngày này, ta sẽ chữa khỏi vết thương cho ông và khôi phục đại trận, còn Thiên Đạo bảo điển thì cần chút thời gian, sau này sẽ đưa ông sau!”Tần Ninh chậm rãi nói.Thiên Đạo Nhất nghe vậy thì cũng gật đầu, không nói nhiều.“À đúng rồi, hai tông môn đã liên hôn thì đồ cưới Thiên Đạo lâu cũng không được quá sơ sài, Thanh Vân tông ta tốt xấu gì cũng là lấy vợ cho đệ tử giỏi nhất, không thể để mất mặt được”.Nghe vậy, Thiên Đạo Nhất chỉ cười khổ.

“Ở thì ở, nhưng không phải nguyên bản!”

Tần Ninh cười đáp: “Nếu không thì cô nhóc như cô đã sớm đạt cảnh giới Thiên Nguyên với thiên phú này rồi, chứ không phải là Thiên Võ nữa”.

“Không sai!”

Thiên Đạo Nhất thở dài, nói: “Từ vạn năm trước, tầng sáu của Thiên Đạo bảo điển bị một tên đệ tử ngỗ nghịch trộm đi”.

“Hiện tại tầng sáu mà đệ tử Thiên Đạo lâu tu hành đều là do lâu chủ năm đó hao tổn tâm huyết suốt đời mà viết ra”.

Nghe vậy, trong lòng Thiên Linh Lung kinh ngạc vạn phần.

Điểm này cô ta cũng không rõ, vì cha chưa bao giờ nói cho cô ta biết.

Nhưng tại sao Tần Ninh lại kết luận được trong nháy mắt như vậy?

“Tầng thứ sáu, ta sẽ giúp các người hoàn thiện triệt để, vị tông chủ kia tuy đã hao tổn tâm huyết cả đời để viết ra, nhưng cũng chỉ là khôi phục lại tầng sáu do chính ông ta tự lĩnh ngộ mà thôi, sao có thể đánh đòng với lão tổ tông của các người được?”

Nghe vậy, Thiên Đạo Nhất cũng chỉ cười khổ.

Đúng là như vậy.

“Vậy còn linh trận cấp bảy trong đại điện Thiên Đạo?”

“Để lâu quá nên bị hỏng ấy mà!”

Tần Ninh từ từ nói: “Ta có thể chữa được, ít nhất giúp Thiên Đạo lâu các người bảo vệ tính mạng trong một lần nguy cấp”.

“Cảm ơn nhiều!”

“Không cần cảm ơn ta!”

Tần Ninh lạnh nhạt nói: “Ba sính lễ của ta, cộng thêm Bách Linh Như Ý, ta nghĩ vậy cũng đủ để cho đệ tử Lý Nhất Phàm của Thanh Vân tông lấy nhị tiểu thư Thiên Đạo lâu rồi nhỉ”.

Thiên Đạo Nhất gật đầu.

Sính lễ này, đừng nói là lấy Thiên Linh Hinh, dù là lấy Thiên Linh Lung cũng còn dư.

Tầng sáu của Thiên Đạo bảo điển cực kỳ quan trọng với Thiên Đạo lâu.

“Đã vậy thì hai ngày này, ta sẽ chữa khỏi vết thương cho ông và khôi phục đại trận, còn Thiên Đạo bảo điển thì cần chút thời gian, sau này sẽ đưa ông sau!”

Tần Ninh chậm rãi nói.

Thiên Đạo Nhất nghe vậy thì cũng gật đầu, không nói nhiều.

“À đúng rồi, hai tông môn đã liên hôn thì đồ cưới Thiên Đạo lâu cũng không được quá sơ sài, Thanh Vân tông ta tốt xấu gì cũng là lấy vợ cho đệ tử giỏi nhất, không thể để mất mặt được”.

Nghe vậy, Thiên Đạo Nhất chỉ cười khổ.

Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… “Ở thì ở, nhưng không phải nguyên bản!”Tần Ninh cười đáp: “Nếu không thì cô nhóc như cô đã sớm đạt cảnh giới Thiên Nguyên với thiên phú này rồi, chứ không phải là Thiên Võ nữa”.“Không sai!”Thiên Đạo Nhất thở dài, nói: “Từ vạn năm trước, tầng sáu của Thiên Đạo bảo điển bị một tên đệ tử ngỗ nghịch trộm đi”.“Hiện tại tầng sáu mà đệ tử Thiên Đạo lâu tu hành đều là do lâu chủ năm đó hao tổn tâm huyết suốt đời mà viết ra”.Nghe vậy, trong lòng Thiên Linh Lung kinh ngạc vạn phần.Điểm này cô ta cũng không rõ, vì cha chưa bao giờ nói cho cô ta biết.Nhưng tại sao Tần Ninh lại kết luận được trong nháy mắt như vậy?“Tầng thứ sáu, ta sẽ giúp các người hoàn thiện triệt để, vị tông chủ kia tuy đã hao tổn tâm huyết cả đời để viết ra, nhưng cũng chỉ là khôi phục lại tầng sáu do chính ông ta tự lĩnh ngộ mà thôi, sao có thể đánh đòng với lão tổ tông của các người được?”Nghe vậy, Thiên Đạo Nhất cũng chỉ cười khổ.Đúng là như vậy.“Vậy còn linh trận cấp bảy trong đại điện Thiên Đạo?”“Để lâu quá nên bị hỏng ấy mà!”Tần Ninh từ từ nói: “Ta có thể chữa được, ít nhất giúp Thiên Đạo lâu các người bảo vệ tính mạng trong một lần nguy cấp”.“Cảm ơn nhiều!”“Không cần cảm ơn ta!”Tần Ninh lạnh nhạt nói: “Ba sính lễ của ta, cộng thêm Bách Linh Như Ý, ta nghĩ vậy cũng đủ để cho đệ tử Lý Nhất Phàm của Thanh Vân tông lấy nhị tiểu thư Thiên Đạo lâu rồi nhỉ”.Thiên Đạo Nhất gật đầu.Sính lễ này, đừng nói là lấy Thiên Linh Hinh, dù là lấy Thiên Linh Lung cũng còn dư.Tầng sáu của Thiên Đạo bảo điển cực kỳ quan trọng với Thiên Đạo lâu.“Đã vậy thì hai ngày này, ta sẽ chữa khỏi vết thương cho ông và khôi phục đại trận, còn Thiên Đạo bảo điển thì cần chút thời gian, sau này sẽ đưa ông sau!”Tần Ninh chậm rãi nói.Thiên Đạo Nhất nghe vậy thì cũng gật đầu, không nói nhiều.“À đúng rồi, hai tông môn đã liên hôn thì đồ cưới Thiên Đạo lâu cũng không được quá sơ sài, Thanh Vân tông ta tốt xấu gì cũng là lấy vợ cho đệ tử giỏi nhất, không thể để mất mặt được”.Nghe vậy, Thiên Đạo Nhất chỉ cười khổ.

Chương 869: “Không cần cảm ơn ta!”