“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện…
Chương 878: Một chưởng đánh bay!
Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… Rùa thần phát uy! Đoàng... Trong giây phút ấy, rùa thần ngẩng đầu, một chưởng ấn màu vàng đập về phía bầu trời. Tiếng nổ rầm rầm vang lên, rung chuyển mặt đất. Mây đen đầy trời cuối cùng cũng tiêu tan. Tất cả bắt đầu hô hấp trở lại, không dám thở mạnh. Theo ánh sáng vàng, có ba bóng người đạp chân bước tới. Ở giữa ba người là một người đàn ông trung niên, hơi thở bình thường, gương mặt trông có vẻ thật thà lộ ra sự kinh ngạc. Bên cạnh là hai người mặc võ phục màu đen, tóc dài buộc gọn, hai mắt cũng ngỡ ngàng nhìn Tần Ninh. “Hôm nay là đại hôn của đệ tử cấp cao nhất Thanh Vân tông ta, đến chúc mừng, thì chào đón, đến làm loạn, giết không tha”. Tần Ninh nói. “Láo toét!” Kẻ đứng bên trái người đàn ông trung niên hừ lạnh, quát một tiếng, lao xuống, tấn công Tần Ninh. “Hừ!” Lão Vệ hừ lạnh, đang định bước ra. Đột nhiên, một chưởng ấn lúc này đánh đi ra. Phanh... Người bên trái xuất thủ, chưa kịp nhìn rõ ràng thì cả người đã hóa thành một bóng đen, cuối cùng thành một ánh sáng màu đen, phịch một tiếng, biến mất. Một chưởng đánh bay! Lão Vệ nhìn cảnh này, cũng run rẩy mí mắt. Ông ta biết bên trong rùa thần là ai, nhưng không ngờ sau hàng vạn năm, thực lực của lão hồ ly này đã càng thêm mạnh mẽ. Tần Ninh lại nói: “Ai đến thì tự giới thiệu đi, nếu không ta sẽ làm thịt!” Lời này nói xong, Tần Ninh thẳng thắn ngồi ở trước bậc thang đại điện, nhàn nhã vô cùng. “Tần công tử, đây chính là tông chủ của U Minh Tông – U Động Thiên!” Người ở bên phải lúc này cười khổ. Đây chính là U Quỷ mà hắn đã gặp lúc trước. Một trong Tả Hữu hộ pháp tiếng tăm lừng lẫy của U Minh Tông – U Quỷ. U Quỷ lúc này không thể không cười khổ.
Rùa thần phát uy!
Đoàng...
Trong giây phút ấy, rùa thần ngẩng đầu, một chưởng ấn màu vàng đập về phía bầu trời.
Tiếng nổ rầm rầm vang lên, rung chuyển mặt đất.
Mây đen đầy trời cuối cùng cũng tiêu tan.
Tất cả bắt đầu hô hấp trở lại, không dám thở mạnh.
Theo ánh sáng vàng, có ba bóng người đạp chân bước tới.
Ở giữa ba người là một người đàn ông trung niên, hơi thở bình thường, gương mặt trông có vẻ thật thà lộ ra sự kinh ngạc.
Bên cạnh là hai người mặc võ phục màu đen, tóc dài buộc gọn, hai mắt cũng ngỡ ngàng nhìn Tần Ninh.
“Hôm nay là đại hôn của đệ tử cấp cao nhất Thanh Vân tông ta, đến chúc mừng, thì chào đón, đến làm loạn, giết không tha”.
Tần Ninh nói.
“Láo toét!”
Kẻ đứng bên trái người đàn ông trung niên hừ lạnh, quát một tiếng, lao xuống, tấn công Tần Ninh.
“Hừ!”
Lão Vệ hừ lạnh, đang định bước ra.
Đột nhiên, một chưởng ấn lúc này đánh đi ra.
Phanh...
Người bên trái xuất thủ, chưa kịp nhìn rõ ràng thì cả người đã hóa thành một bóng đen, cuối cùng thành một ánh sáng màu đen, phịch một tiếng, biến mất.
Một chưởng đánh bay!
Lão Vệ nhìn cảnh này, cũng run rẩy mí mắt.
Ông ta biết bên trong rùa thần là ai, nhưng không ngờ sau hàng vạn năm, thực lực của lão hồ ly này đã càng thêm mạnh mẽ.
Tần Ninh lại nói: “Ai đến thì tự giới thiệu đi, nếu không ta sẽ làm thịt!”
Lời này nói xong, Tần Ninh thẳng thắn ngồi ở trước bậc thang đại điện, nhàn nhã vô cùng.
“Tần công tử, đây chính là tông chủ của U Minh Tông – U Động Thiên!”
Người ở bên phải lúc này cười khổ.
Đây chính là U Quỷ mà hắn đã gặp lúc trước.
Một trong Tả Hữu hộ pháp tiếng tăm lừng lẫy của U Minh Tông – U Quỷ.
U Quỷ lúc này không thể không cười khổ.
Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… Rùa thần phát uy! Đoàng... Trong giây phút ấy, rùa thần ngẩng đầu, một chưởng ấn màu vàng đập về phía bầu trời. Tiếng nổ rầm rầm vang lên, rung chuyển mặt đất. Mây đen đầy trời cuối cùng cũng tiêu tan. Tất cả bắt đầu hô hấp trở lại, không dám thở mạnh. Theo ánh sáng vàng, có ba bóng người đạp chân bước tới. Ở giữa ba người là một người đàn ông trung niên, hơi thở bình thường, gương mặt trông có vẻ thật thà lộ ra sự kinh ngạc. Bên cạnh là hai người mặc võ phục màu đen, tóc dài buộc gọn, hai mắt cũng ngỡ ngàng nhìn Tần Ninh. “Hôm nay là đại hôn của đệ tử cấp cao nhất Thanh Vân tông ta, đến chúc mừng, thì chào đón, đến làm loạn, giết không tha”. Tần Ninh nói. “Láo toét!” Kẻ đứng bên trái người đàn ông trung niên hừ lạnh, quát một tiếng, lao xuống, tấn công Tần Ninh. “Hừ!” Lão Vệ hừ lạnh, đang định bước ra. Đột nhiên, một chưởng ấn lúc này đánh đi ra. Phanh... Người bên trái xuất thủ, chưa kịp nhìn rõ ràng thì cả người đã hóa thành một bóng đen, cuối cùng thành một ánh sáng màu đen, phịch một tiếng, biến mất. Một chưởng đánh bay! Lão Vệ nhìn cảnh này, cũng run rẩy mí mắt. Ông ta biết bên trong rùa thần là ai, nhưng không ngờ sau hàng vạn năm, thực lực của lão hồ ly này đã càng thêm mạnh mẽ. Tần Ninh lại nói: “Ai đến thì tự giới thiệu đi, nếu không ta sẽ làm thịt!” Lời này nói xong, Tần Ninh thẳng thắn ngồi ở trước bậc thang đại điện, nhàn nhã vô cùng. “Tần công tử, đây chính là tông chủ của U Minh Tông – U Động Thiên!” Người ở bên phải lúc này cười khổ. Đây chính là U Quỷ mà hắn đã gặp lúc trước. Một trong Tả Hữu hộ pháp tiếng tăm lừng lẫy của U Minh Tông – U Quỷ. U Quỷ lúc này không thể không cười khổ.