“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện…

Chương 1016: Hắn ta chết đứng thật rồi.  

Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… “Trí nhớ tồi?”Hoàng Phủ Thanh Ngọc từ từ nói: “Ta thấy không phải ngươi trí nhớ tồi đâu, mà là Thánh Vương Phủ tự đại thành quen ấy chứ”.Thần Bắc lúc này hơi thay đổi sắc mặt, vội vã nói: “Tại hạ có mắt không tròng, mong Hoàng Phủ tam gia bớt giận”.“Tha tội cũng được, nếu ngươi đỡ được một chưởng của ta, gia tộc Hoàng Phủ sẽ không truy cứu chuyện này nữa, nếu không, Hoàng Phủ Thanh Ngọc ta nhất định phải đến tận Thánh Vương Phủ, hỏi Vương Trữ Kiếm xem rốt cuộc là ông ta muốn làm trò gì!”Nghe vậy, sắc mặt Thần Bắc hoàn toàn suy sụp.“Xem một chưởng của ta đây!”Hoàng Phủ Thanh Ngọc lúc này sải bước ra, sát khí đằng đằng, một chưởng vung tới. Trong nháy mắt, tất cả các đệ tử đứng bên ngoài Thanh Vân tông đều cảm nhận được một luồng hơi lạnh từ bàn chân xông lên đỉnh đầu.“Ôi mẹ ơi!”, Kiếm Tiểu Minh không khỏi nói: “Đây chính là cảnh giới Hóa Thần sao, khí thế này ta cũng không gánh nổi!”“Thông Thiên năm bước, Hóa Thần chín chuyển, đều là cảnh giới mạnh mẽ để bước vào Tam Vị, rồi sẽ có một ngày ngươi cũng làm được!”Bước vào Tam Vị?Kiếm Tiểu Minh cũng không hiểu Tần Ninh đang nói gì.Phanh...Một chưởng kia trực tiếp đập xuống, cả người Thần Bắc chịu hết, hai chân ghìm vào mặt đất, lui hẳn hơn trăm bước mới dừng lại.Lúc này, khóe miệng Thần Bắc rớm máu, ông ta chắp tay nói: “Cảm ơn Hoàng Phủ tam gia đã nương tay, tại hạ xin cáo từ!”Nói xong, Thánh Hộ Thần Bắc dẫn mọi người lập tức rời đi mất dạng.U Động Thiên lúc này chắp tay cười nói: “Tần tông chủ, tại hạ cũng không quấy rầy nữa, lần sau lại tới thăm!”“Ừ!”U Động Thiên nhìn Cực Thiên Sơn bên cạnh với vẻ mặt xám như tro, đá ra một cước, quát lên: “Còn không mau cút đi, ở lại chỗ này làm gì hả?”Cực Thiên Sơn đã sớm bị dọa sợ gần chết.Hắn ta vốn ở cảnh giới Thông Thiên năm bước, so với đại năng cảnh giới Hóa Thần thì cũng chỉ như đứa trẻ con.Hôm nay, Thanh Vân tông này lại có cả cảnh giới Hóa Thần.Hắn ta chết đứng thật rồi.Một Thanh Vân tông mà có thể khiến từng cảnh giới Hóa Thần hiện thân như vậy.Tần Ninh nhìn mọi người, nói: “Thôi được rồi, không còn chuyện gì nữa đâu, giải tán đi, không ai định tu luyện à?”“Hiện tại tông chủ ta che chở các ngươi, sau này còn cần các ngươi che chở tông chủ ta đấy!”“Vâng!”“Vâng!”

“Trí nhớ tồi?”

Hoàng Phủ Thanh Ngọc từ từ nói: “Ta thấy không phải ngươi trí nhớ tồi đâu, mà là Thánh Vương Phủ tự đại thành quen ấy chứ”.

Thần Bắc lúc này hơi thay đổi sắc mặt, vội vã nói: “Tại hạ có mắt không tròng, mong Hoàng Phủ tam gia bớt giận”.

“Tha tội cũng được, nếu ngươi đỡ được một chưởng của ta, gia tộc Hoàng Phủ sẽ không truy cứu chuyện này nữa, nếu không, Hoàng Phủ Thanh Ngọc ta nhất định phải đến tận Thánh Vương Phủ, hỏi Vương Trữ Kiếm xem rốt cuộc là ông ta muốn làm trò gì!”

Nghe vậy, sắc mặt Thần Bắc hoàn toàn suy sụp.

“Xem một chưởng của ta đây!”

Hoàng Phủ Thanh Ngọc lúc này sải bước ra, sát khí đằng đằng, một chưởng vung tới. Trong nháy mắt, tất cả các đệ tử đứng bên ngoài Thanh Vân tông đều cảm nhận được một luồng hơi lạnh từ bàn chân xông lên đỉnh đầu.

“Ôi mẹ ơi!”, Kiếm Tiểu Minh không khỏi nói: “Đây chính là cảnh giới Hóa Thần sao, khí thế này ta cũng không gánh nổi!”

“Thông Thiên năm bước, Hóa Thần chín chuyển, đều là cảnh giới mạnh mẽ để bước vào Tam Vị, rồi sẽ có một ngày ngươi cũng làm được!”

Bước vào Tam Vị?

Kiếm Tiểu Minh cũng không hiểu Tần Ninh đang nói gì.

Phanh...

Một chưởng kia trực tiếp đập xuống, cả người Thần Bắc chịu hết, hai chân ghìm vào mặt đất, lui hẳn hơn trăm bước mới dừng lại.

Lúc này, khóe miệng Thần Bắc rớm máu, ông ta chắp tay nói: “Cảm ơn Hoàng Phủ tam gia đã nương tay, tại hạ xin cáo từ!”

Nói xong, Thánh Hộ Thần Bắc dẫn mọi người lập tức rời đi mất dạng.

U Động Thiên lúc này chắp tay cười nói: “Tần tông chủ, tại hạ cũng không quấy rầy nữa, lần sau lại tới thăm!”

“Ừ!”

U Động Thiên nhìn Cực Thiên Sơn bên cạnh với vẻ mặt xám như tro, đá ra một cước, quát lên: “Còn không mau cút đi, ở lại chỗ này làm gì hả?”

Cực Thiên Sơn đã sớm bị dọa sợ gần chết.

Hắn ta vốn ở cảnh giới Thông Thiên năm bước, so với đại năng cảnh giới Hóa Thần thì cũng chỉ như đứa trẻ con.

Hôm nay, Thanh Vân tông này lại có cả cảnh giới Hóa Thần.

Hắn ta chết đứng thật rồi.

Một Thanh Vân tông mà có thể khiến từng cảnh giới Hóa Thần hiện thân như vậy.

Tần Ninh nhìn mọi người, nói: “Thôi được rồi, không còn chuyện gì nữa đâu, giải tán đi, không ai định tu luyện à?”

“Hiện tại tông chủ ta che chở các ngươi, sau này còn cần các ngươi che chở tông chủ ta đấy!”

“Vâng!”

“Vâng!”

Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… “Trí nhớ tồi?”Hoàng Phủ Thanh Ngọc từ từ nói: “Ta thấy không phải ngươi trí nhớ tồi đâu, mà là Thánh Vương Phủ tự đại thành quen ấy chứ”.Thần Bắc lúc này hơi thay đổi sắc mặt, vội vã nói: “Tại hạ có mắt không tròng, mong Hoàng Phủ tam gia bớt giận”.“Tha tội cũng được, nếu ngươi đỡ được một chưởng của ta, gia tộc Hoàng Phủ sẽ không truy cứu chuyện này nữa, nếu không, Hoàng Phủ Thanh Ngọc ta nhất định phải đến tận Thánh Vương Phủ, hỏi Vương Trữ Kiếm xem rốt cuộc là ông ta muốn làm trò gì!”Nghe vậy, sắc mặt Thần Bắc hoàn toàn suy sụp.“Xem một chưởng của ta đây!”Hoàng Phủ Thanh Ngọc lúc này sải bước ra, sát khí đằng đằng, một chưởng vung tới. Trong nháy mắt, tất cả các đệ tử đứng bên ngoài Thanh Vân tông đều cảm nhận được một luồng hơi lạnh từ bàn chân xông lên đỉnh đầu.“Ôi mẹ ơi!”, Kiếm Tiểu Minh không khỏi nói: “Đây chính là cảnh giới Hóa Thần sao, khí thế này ta cũng không gánh nổi!”“Thông Thiên năm bước, Hóa Thần chín chuyển, đều là cảnh giới mạnh mẽ để bước vào Tam Vị, rồi sẽ có một ngày ngươi cũng làm được!”Bước vào Tam Vị?Kiếm Tiểu Minh cũng không hiểu Tần Ninh đang nói gì.Phanh...Một chưởng kia trực tiếp đập xuống, cả người Thần Bắc chịu hết, hai chân ghìm vào mặt đất, lui hẳn hơn trăm bước mới dừng lại.Lúc này, khóe miệng Thần Bắc rớm máu, ông ta chắp tay nói: “Cảm ơn Hoàng Phủ tam gia đã nương tay, tại hạ xin cáo từ!”Nói xong, Thánh Hộ Thần Bắc dẫn mọi người lập tức rời đi mất dạng.U Động Thiên lúc này chắp tay cười nói: “Tần tông chủ, tại hạ cũng không quấy rầy nữa, lần sau lại tới thăm!”“Ừ!”U Động Thiên nhìn Cực Thiên Sơn bên cạnh với vẻ mặt xám như tro, đá ra một cước, quát lên: “Còn không mau cút đi, ở lại chỗ này làm gì hả?”Cực Thiên Sơn đã sớm bị dọa sợ gần chết.Hắn ta vốn ở cảnh giới Thông Thiên năm bước, so với đại năng cảnh giới Hóa Thần thì cũng chỉ như đứa trẻ con.Hôm nay, Thanh Vân tông này lại có cả cảnh giới Hóa Thần.Hắn ta chết đứng thật rồi.Một Thanh Vân tông mà có thể khiến từng cảnh giới Hóa Thần hiện thân như vậy.Tần Ninh nhìn mọi người, nói: “Thôi được rồi, không còn chuyện gì nữa đâu, giải tán đi, không ai định tu luyện à?”“Hiện tại tông chủ ta che chở các ngươi, sau này còn cần các ngươi che chở tông chủ ta đấy!”“Vâng!”“Vâng!”

Chương 1016: Hắn ta chết đứng thật rồi.