“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện…

Chương 1066: Cái cậu ta đang thiếu là sự kiên trì bền vững.  

Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… Lão Vệ ra tay, trận chiến cũng chẳng kéo dài bao lâu.Hai tên cường giả cảnh giới nhất chuyển Hoá Thần dưới đòn tấn công của lão Vệ chỉ như bã đậu, hoàn toàn không xứng được nhắc đến.Lần này Thiên Đạo Nhất đạt đến cảnh giới Hoá Thần mới biết được sự mạnh mẽ của lão Vệ.Thực lực này ít nhất phải là cấp độ tứ chuyển, ngũ chuyển cảnh giới Hoá Thần.Trình độ của tông chủ Tứ đại tông môn cùng lắm cũng chỉ đến đây mà thôi.Cảnh tượng lúc này nằm ngoài dự liệu của mọi người.Hai người Hoang Phi Mậu và Hoang Thanh Thanh chỉ cảm thấy cơ thể lúc này đang rét run.Người thanh niên lúc nào cũng nở nụ cười trên môi, ngữ khí trước sau vẫn luôn nhẹ nhàng, trông có vẻ đơn giản mà lúc ra tay lại độc ác tàn nhẫn như vậy, thật sự khiến người khác khó có thể tin được.Dù sao thì Tần Ninh cũng chính là người đã giết chết Lệ Việt và Khánh Húc.Hai người này chính là hai người tương đối xuất sắc ở Lệ gia và Khánh gia mà lại chết ở chỗ này, Lệ gia và Khánh gia làm sao có thể dừng tay được chứ.“Đại ca, chúng ta phải làm thế nào?”Hoang Thanh Thanh nhìn về phía Hoang Phi Mậu, không nhịn được nói: “Người này tuy cuồng vọng nhưng đúng là có tư cách liều lĩnh, hơn nữa hắn nói cũng không sai”.“Lão tổ tiên của chúng ta và lão nhân Thiên Thận trước nay đều không hợp, lần này chúng ta tiến vào Thiên Thận Cung có lẽ thật sự sẽ gặp nguy hiểm”.“Cho dù thế thì cũng phải tiếp tục”.Hoang Phi Mậu lúc này không nhịn được nói: “Đại nghiệp của Hoang gia lớn, hai huynh muội chúng ta nếu như không trổ hết tài năng trong gia tộc thì chí nguyện to lớn của phụ thân bao giờ mới có thể hoàn thành được?”Hoang Thanh Thanh nghe thấy lời này, sắc mặt cũng dần dần trở nên kiên quyết.Còn Tần Ninh giờ phút này thì dẫn theo Kiếm Tiểu Minh và Thẩm Văn Hiên tiếp tục đi lựa chọn ngọn núi phù hợp.Thẩm Văn Hiên có một đôi tay thất khiếu thông tâm, có thể nói là do ông trời ban tặng, nhưng nếu chỉ dựa vào sự dạy dỗ của Tần Ninh không thôi thì hiện nay đúng là khó mà có thể phát huy được tác dụng lớn nhất.Vì thế Tần Ninh lần này đặc biệt chọn ra một ngọn núi dành riêng cho Thẩm Văn Hiên.Còn Kiếm Tiểu Minh thì Tần Ninh không chọn cho cậu ta ngọn núi truyền thừa kiếm thuật.Trên toàn bộ Cửu U Đại Lục, kiếm thuật đơn thuần trong mười vạn năm trở lại đây ngoại trừ hắn ra thì không một ai có thể vượt qua được kiếm thánh Kiếm Âm Sơn.Kiếm Tiểu Minh bây giờ đã có truyền thừa kiếm thuật của tổ tiên, như thế là đủ rồi.Cái cậu ta đang thiếu là sự kiên trì bền vững.Thằng nhóc này thiên phú không tồi, lại có được truyền thừa, đủ để trở thành một thế hệ kiếm thánh, nhưng tâm của cậu ta lại rất không kiên định.

Lão Vệ ra tay, trận chiến cũng chẳng kéo dài bao lâu.

Hai tên cường giả cảnh giới nhất chuyển Hoá Thần dưới đòn tấn công của lão Vệ chỉ như bã đậu, hoàn toàn không xứng được nhắc đến.

Lần này Thiên Đạo Nhất đạt đến cảnh giới Hoá Thần mới biết được sự mạnh mẽ của lão Vệ.

Thực lực này ít nhất phải là cấp độ tứ chuyển, ngũ chuyển cảnh giới Hoá Thần.

Trình độ của tông chủ Tứ đại tông môn cùng lắm cũng chỉ đến đây mà thôi.

Cảnh tượng lúc này nằm ngoài dự liệu của mọi người.

Hai người Hoang Phi Mậu và Hoang Thanh Thanh chỉ cảm thấy cơ thể lúc này đang rét run.

Người thanh niên lúc nào cũng nở nụ cười trên môi, ngữ khí trước sau vẫn luôn nhẹ nhàng, trông có vẻ đơn giản mà lúc ra tay lại độc ác tàn nhẫn như vậy, thật sự khiến người khác khó có thể tin được.

Dù sao thì Tần Ninh cũng chính là người đã giết chết Lệ Việt và Khánh Húc.

Hai người này chính là hai người tương đối xuất sắc ở Lệ gia và Khánh gia mà lại chết ở chỗ này, Lệ gia và Khánh gia làm sao có thể dừng tay được chứ.

“Đại ca, chúng ta phải làm thế nào?”

Hoang Thanh Thanh nhìn về phía Hoang Phi Mậu, không nhịn được nói: “Người này tuy cuồng vọng nhưng đúng là có tư cách liều lĩnh, hơn nữa hắn nói cũng không sai”.

“Lão tổ tiên của chúng ta và lão nhân Thiên Thận trước nay đều không hợp, lần này chúng ta tiến vào Thiên Thận Cung có lẽ thật sự sẽ gặp nguy hiểm”.

“Cho dù thế thì cũng phải tiếp tục”.

Hoang Phi Mậu lúc này không nhịn được nói: “Đại nghiệp của Hoang gia lớn, hai huynh muội chúng ta nếu như không trổ hết tài năng trong gia tộc thì chí nguyện to lớn của phụ thân bao giờ mới có thể hoàn thành được?”

Hoang Thanh Thanh nghe thấy lời này, sắc mặt cũng dần dần trở nên kiên quyết.

Còn Tần Ninh giờ phút này thì dẫn theo Kiếm Tiểu Minh và Thẩm Văn Hiên tiếp tục đi lựa chọn ngọn núi phù hợp.

Thẩm Văn Hiên có một đôi tay thất khiếu thông tâm, có thể nói là do ông trời ban tặng, nhưng nếu chỉ dựa vào sự dạy dỗ của Tần Ninh không thôi thì hiện nay đúng là khó mà có thể phát huy được tác dụng lớn nhất.

Vì thế Tần Ninh lần này đặc biệt chọn ra một ngọn núi dành riêng cho Thẩm Văn Hiên.

Còn Kiếm Tiểu Minh thì Tần Ninh không chọn cho cậu ta ngọn núi truyền thừa kiếm thuật.

Trên toàn bộ Cửu U Đại Lục, kiếm thuật đơn thuần trong mười vạn năm trở lại đây ngoại trừ hắn ra thì không một ai có thể vượt qua được kiếm thánh Kiếm Âm Sơn.

Kiếm Tiểu Minh bây giờ đã có truyền thừa kiếm thuật của tổ tiên, như thế là đủ rồi.

Cái cậu ta đang thiếu là sự kiên trì bền vững.

Thằng nhóc này thiên phú không tồi, lại có được truyền thừa, đủ để trở thành một thế hệ kiếm thánh, nhưng tâm của cậu ta lại rất không kiên định.

Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… Lão Vệ ra tay, trận chiến cũng chẳng kéo dài bao lâu.Hai tên cường giả cảnh giới nhất chuyển Hoá Thần dưới đòn tấn công của lão Vệ chỉ như bã đậu, hoàn toàn không xứng được nhắc đến.Lần này Thiên Đạo Nhất đạt đến cảnh giới Hoá Thần mới biết được sự mạnh mẽ của lão Vệ.Thực lực này ít nhất phải là cấp độ tứ chuyển, ngũ chuyển cảnh giới Hoá Thần.Trình độ của tông chủ Tứ đại tông môn cùng lắm cũng chỉ đến đây mà thôi.Cảnh tượng lúc này nằm ngoài dự liệu của mọi người.Hai người Hoang Phi Mậu và Hoang Thanh Thanh chỉ cảm thấy cơ thể lúc này đang rét run.Người thanh niên lúc nào cũng nở nụ cười trên môi, ngữ khí trước sau vẫn luôn nhẹ nhàng, trông có vẻ đơn giản mà lúc ra tay lại độc ác tàn nhẫn như vậy, thật sự khiến người khác khó có thể tin được.Dù sao thì Tần Ninh cũng chính là người đã giết chết Lệ Việt và Khánh Húc.Hai người này chính là hai người tương đối xuất sắc ở Lệ gia và Khánh gia mà lại chết ở chỗ này, Lệ gia và Khánh gia làm sao có thể dừng tay được chứ.“Đại ca, chúng ta phải làm thế nào?”Hoang Thanh Thanh nhìn về phía Hoang Phi Mậu, không nhịn được nói: “Người này tuy cuồng vọng nhưng đúng là có tư cách liều lĩnh, hơn nữa hắn nói cũng không sai”.“Lão tổ tiên của chúng ta và lão nhân Thiên Thận trước nay đều không hợp, lần này chúng ta tiến vào Thiên Thận Cung có lẽ thật sự sẽ gặp nguy hiểm”.“Cho dù thế thì cũng phải tiếp tục”.Hoang Phi Mậu lúc này không nhịn được nói: “Đại nghiệp của Hoang gia lớn, hai huynh muội chúng ta nếu như không trổ hết tài năng trong gia tộc thì chí nguyện to lớn của phụ thân bao giờ mới có thể hoàn thành được?”Hoang Thanh Thanh nghe thấy lời này, sắc mặt cũng dần dần trở nên kiên quyết.Còn Tần Ninh giờ phút này thì dẫn theo Kiếm Tiểu Minh và Thẩm Văn Hiên tiếp tục đi lựa chọn ngọn núi phù hợp.Thẩm Văn Hiên có một đôi tay thất khiếu thông tâm, có thể nói là do ông trời ban tặng, nhưng nếu chỉ dựa vào sự dạy dỗ của Tần Ninh không thôi thì hiện nay đúng là khó mà có thể phát huy được tác dụng lớn nhất.Vì thế Tần Ninh lần này đặc biệt chọn ra một ngọn núi dành riêng cho Thẩm Văn Hiên.Còn Kiếm Tiểu Minh thì Tần Ninh không chọn cho cậu ta ngọn núi truyền thừa kiếm thuật.Trên toàn bộ Cửu U Đại Lục, kiếm thuật đơn thuần trong mười vạn năm trở lại đây ngoại trừ hắn ra thì không một ai có thể vượt qua được kiếm thánh Kiếm Âm Sơn.Kiếm Tiểu Minh bây giờ đã có truyền thừa kiếm thuật của tổ tiên, như thế là đủ rồi.Cái cậu ta đang thiếu là sự kiên trì bền vững.Thằng nhóc này thiên phú không tồi, lại có được truyền thừa, đủ để trở thành một thế hệ kiếm thánh, nhưng tâm của cậu ta lại rất không kiên định.

Chương 1066: Cái cậu ta đang thiếu là sự kiên trì bền vững.