“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện…
Chương 1077: “Hắn ta thật sự đã chết rồi...”
Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… “Hay lắm!”Lâm Vi Vũ lúc này hưng phấn vỗ tay khen hay.Nhìn thấy Vương Thanh Trạch ăn trái đắng bị thương, Lâm Vi Vũ cuối cùng cũng cảm thấy trút được cơn giận.“Tên khốn kiếp!”Vương Thanh Trạch hiểu rõ cho dù Tần Ninh có giết chết mình ở đây thì chẳng qua hắn ta sẽ tỉnh lại ở trong hiện thực, không thể tiếp tục tu luyện ở bên trong rừng Thận Mộng nữa mà thôi.“Tần Ninh, ngươi nhớ cho kỹ!”Vương Thanh Trạch khẽ quát: “Sớm muộn sẽ có một ngày ta bắt ngươi phải trả một cái giá thật lớn”.“Uy hϊế͙p͙ ta?”Tần Ninh lạnh lùng nói: “Vậy thì ta sẽ khiến ngươi chết ở đây là được!”“Hừ, ngươi cho rằng ta sẽ cầu xin ngươi sao?”Vương Thanh Trạch cười nhạo nói: “Giết ta cùng lắm thì chỉ khiến ta tỉnh mộng mà thôi, nhưng lần sau mà để ta gặp được ngươi thì ngươi cứ cẩn thận cái mạng nhỏ của ngươi đi!”“Vậy sao?”Bóng hình của Tần Ninh loé lên, xuất hiện ở sau lưng Vương Thanh Trạch.Bàn tay xoè ra, nhấc bổng Vương Thanh Trạch lên một cách dễ dàng.Một tia sét tràn vào bên trong cơ thể của Vương Thanh Trạch, ngay lập tức, toàn thân Vương Thanh Trạch run rẩy, sắc mặt tái nhợt.“Ngươi... Ngươi giết ta đi, tỉnh dậy ta sẽ cho ngươi biết cái chết thật sự rốt cuộc là như thế nào!”“Yên tâm, ngươi vĩnh viễn sẽ không tỉnh lại đâu!”Tần Ninh nắm chặt bàn tay, âm thanh xẹt xẹt liên tục vang lên, cơ thể của hắn ta lúc này gần như đã bị nghiền nát hoàn toàn.Bùm...Cuối cùng, cơ thể của Vương Thanh Trạch nổ tung.Tần Ninh phủi tay, nhìn mấy người còn lại.“Làm sao? Chẳng lẽ còn không định tự sát, chuẩn bị để ta ra tay sao?”Tần Ninh vừa nói xong, hơn mười người còn lại vẻ mặt uất ức, nhưng không thể làm gì được.Ngay lập tức, hơn mười ngươi nâng binh khí trong tay lên, tự vẫn chết. Thi thể lần lượt ngã xuống đất, cuối cùng biến mất không còn dấu vết.“Lợi hại lợi hại!”, Lâm Vi Vũ lúc này vỗ tay cười nói: “Quả nhiên không hổ danh là tông chủ phái Thanh Vân!”“Nếu như cô dám trêu chọc ta, cẩn thận ta đánh chết ngươi!”“Ngươi dám?”“Ngươi cứ thử xem?”Nhìn thấy bộ dạng đùa bỡn của Tần Ninh, Lâm Vi Vũ tức giận nói: “Lần này ngươi đã đắc tội với Vương Thanh Trạch chắc chắn Thánh Vương Phủ sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu”.“Ta khuyên ngươi sau khi ra khỏi rừng Thận Mộng thì mau chóng rời đi đi!”“Sợ cái gì...”Tần Ninh chậm rãi nở một nụ cười: “Dù sao thì Vương Thanh Trạch cũng chết rồi...”“Nhưng chỉ là chết ở trong mộng mà thôi...”“Hắn ta thật sự đã chết rồi...”Tần Ninh mấp máy môi, thản nhiên nói.
“Hay lắm!”
Lâm Vi Vũ lúc này hưng phấn vỗ tay khen hay.
Nhìn thấy Vương Thanh Trạch ăn trái đắng bị thương, Lâm Vi Vũ cuối cùng cũng cảm thấy trút được cơn giận.
“Tên khốn kiếp!”
Vương Thanh Trạch hiểu rõ cho dù Tần Ninh có giết chết mình ở đây thì chẳng qua hắn ta sẽ tỉnh lại ở trong hiện thực, không thể tiếp tục tu luyện ở bên trong rừng Thận Mộng nữa mà thôi.
“Tần Ninh, ngươi nhớ cho kỹ!”
Vương Thanh Trạch khẽ quát: “Sớm muộn sẽ có một ngày ta bắt ngươi phải trả một cái giá thật lớn”.
“Uy hϊế͙p͙ ta?”
Tần Ninh lạnh lùng nói: “Vậy thì ta sẽ khiến ngươi chết ở đây là được!”
“Hừ, ngươi cho rằng ta sẽ cầu xin ngươi sao?”
Vương Thanh Trạch cười nhạo nói: “Giết ta cùng lắm thì chỉ khiến ta tỉnh mộng mà thôi, nhưng lần sau mà để ta gặp được ngươi thì ngươi cứ cẩn thận cái mạng nhỏ của ngươi đi!”
“Vậy sao?”
Bóng hình của Tần Ninh loé lên, xuất hiện ở sau lưng Vương Thanh Trạch.
Bàn tay xoè ra, nhấc bổng Vương Thanh Trạch lên một cách dễ dàng.
Một tia sét tràn vào bên trong cơ thể của Vương Thanh Trạch, ngay lập tức, toàn thân Vương Thanh Trạch run rẩy, sắc mặt tái nhợt.
“Ngươi... Ngươi giết ta đi, tỉnh dậy ta sẽ cho ngươi biết cái chết thật sự rốt cuộc là như thế nào!”
“Yên tâm, ngươi vĩnh viễn sẽ không tỉnh lại đâu!”
Tần Ninh nắm chặt bàn tay, âm thanh xẹt xẹt liên tục vang lên, cơ thể của hắn ta lúc này gần như đã bị nghiền nát hoàn toàn.
Bùm...
Cuối cùng, cơ thể của Vương Thanh Trạch nổ tung.
Tần Ninh phủi tay, nhìn mấy người còn lại.
“Làm sao? Chẳng lẽ còn không định tự sát, chuẩn bị để ta ra tay sao?”
Tần Ninh vừa nói xong, hơn mười người còn lại vẻ mặt uất ức, nhưng không thể làm gì được.
Ngay lập tức, hơn mười ngươi nâng binh khí trong tay lên, tự vẫn chết. Thi thể lần lượt ngã xuống đất, cuối cùng biến mất không còn dấu vết.
“Lợi hại lợi hại!”, Lâm Vi Vũ lúc này vỗ tay cười nói: “Quả nhiên không hổ danh là tông chủ phái Thanh Vân!”
“Nếu như cô dám trêu chọc ta, cẩn thận ta đánh chết ngươi!”
“Ngươi dám?”
“Ngươi cứ thử xem?”
Nhìn thấy bộ dạng đùa bỡn của Tần Ninh, Lâm Vi Vũ tức giận nói: “Lần này ngươi đã đắc tội với Vương Thanh Trạch chắc chắn Thánh Vương Phủ sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu”.
“Ta khuyên ngươi sau khi ra khỏi rừng Thận Mộng thì mau chóng rời đi đi!”
“Sợ cái gì...”
Tần Ninh chậm rãi nở một nụ cười: “Dù sao thì Vương Thanh Trạch cũng chết rồi...”
“Nhưng chỉ là chết ở trong mộng mà thôi...”
“Hắn ta thật sự đã chết rồi...”
Tần Ninh mấp máy môi, thản nhiên nói.
Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… “Hay lắm!”Lâm Vi Vũ lúc này hưng phấn vỗ tay khen hay.Nhìn thấy Vương Thanh Trạch ăn trái đắng bị thương, Lâm Vi Vũ cuối cùng cũng cảm thấy trút được cơn giận.“Tên khốn kiếp!”Vương Thanh Trạch hiểu rõ cho dù Tần Ninh có giết chết mình ở đây thì chẳng qua hắn ta sẽ tỉnh lại ở trong hiện thực, không thể tiếp tục tu luyện ở bên trong rừng Thận Mộng nữa mà thôi.“Tần Ninh, ngươi nhớ cho kỹ!”Vương Thanh Trạch khẽ quát: “Sớm muộn sẽ có một ngày ta bắt ngươi phải trả một cái giá thật lớn”.“Uy hϊế͙p͙ ta?”Tần Ninh lạnh lùng nói: “Vậy thì ta sẽ khiến ngươi chết ở đây là được!”“Hừ, ngươi cho rằng ta sẽ cầu xin ngươi sao?”Vương Thanh Trạch cười nhạo nói: “Giết ta cùng lắm thì chỉ khiến ta tỉnh mộng mà thôi, nhưng lần sau mà để ta gặp được ngươi thì ngươi cứ cẩn thận cái mạng nhỏ của ngươi đi!”“Vậy sao?”Bóng hình của Tần Ninh loé lên, xuất hiện ở sau lưng Vương Thanh Trạch.Bàn tay xoè ra, nhấc bổng Vương Thanh Trạch lên một cách dễ dàng.Một tia sét tràn vào bên trong cơ thể của Vương Thanh Trạch, ngay lập tức, toàn thân Vương Thanh Trạch run rẩy, sắc mặt tái nhợt.“Ngươi... Ngươi giết ta đi, tỉnh dậy ta sẽ cho ngươi biết cái chết thật sự rốt cuộc là như thế nào!”“Yên tâm, ngươi vĩnh viễn sẽ không tỉnh lại đâu!”Tần Ninh nắm chặt bàn tay, âm thanh xẹt xẹt liên tục vang lên, cơ thể của hắn ta lúc này gần như đã bị nghiền nát hoàn toàn.Bùm...Cuối cùng, cơ thể của Vương Thanh Trạch nổ tung.Tần Ninh phủi tay, nhìn mấy người còn lại.“Làm sao? Chẳng lẽ còn không định tự sát, chuẩn bị để ta ra tay sao?”Tần Ninh vừa nói xong, hơn mười người còn lại vẻ mặt uất ức, nhưng không thể làm gì được.Ngay lập tức, hơn mười ngươi nâng binh khí trong tay lên, tự vẫn chết. Thi thể lần lượt ngã xuống đất, cuối cùng biến mất không còn dấu vết.“Lợi hại lợi hại!”, Lâm Vi Vũ lúc này vỗ tay cười nói: “Quả nhiên không hổ danh là tông chủ phái Thanh Vân!”“Nếu như cô dám trêu chọc ta, cẩn thận ta đánh chết ngươi!”“Ngươi dám?”“Ngươi cứ thử xem?”Nhìn thấy bộ dạng đùa bỡn của Tần Ninh, Lâm Vi Vũ tức giận nói: “Lần này ngươi đã đắc tội với Vương Thanh Trạch chắc chắn Thánh Vương Phủ sẽ không bỏ qua cho ngươi đâu”.“Ta khuyên ngươi sau khi ra khỏi rừng Thận Mộng thì mau chóng rời đi đi!”“Sợ cái gì...”Tần Ninh chậm rãi nở một nụ cười: “Dù sao thì Vương Thanh Trạch cũng chết rồi...”“Nhưng chỉ là chết ở trong mộng mà thôi...”“Hắn ta thật sự đã chết rồi...”Tần Ninh mấp máy môi, thản nhiên nói.