“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện…

Chương 1093: “Có nghe đến rồi!”  

Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… Lâm Vi Vũ kinh ngạc nhìn sang bên cạnh, nhưng Tần Ninh không hề ở đó nữa.Lúc cô ta ngẩng đầu lên, thì thấy Tần Ninh ngồi trên thân cây, hai tay chắp vào tạo hình chữ thập, như đang lẩm bẩm cái gì đó, có vẻ là tu luyện.Tần Ninh lúc này đúng là đang tu luyện.Mà dần dần, những cành cây bên cạnh Tần Ninh uốn lại như ngón tay, khẽ khàng chạm vào thân thể hắn.Mà mỗi khi nó lướt qua, cơ thể Tần Ninh như đang chậm rãi ngưng tụ một đoạn ánh sáng, dung hợp vào trong người hắn.Cảnh tượng này nhìn thật sự rất kỳ lạ.Khi những đường sáng kia lóe lên, cơ thể Tần Ninh giống như không ngừng tụ tập sức mạnh.Mà khi tụ tập được một trăm đường sáng, khí hải xung quanh Tần Ninh đột nhiên biến chuyển mạnh mẽ, cuộn trào mà lên.“Cảnh giới Thiên Võ năm biến rồi...”Cảnh này khiến Lâm Vi Vũ kinh ngạc vạn phần.Mặc dù cô ta dựa vào cành cây cổ quái này để nâng cấp bản thân lên cảnh giới Thiên Võ ba biến, nhưng Tần Ninh có cảnh giới cao hơn cô ta, ấy thế mà cũng dễ như trở bàn tay.Người này nhìn không giống khổ tu gì cả, mà giống như... ăn hoa quả vậy.Hơn nữa, sự biến động này vẫn còn đang tiếp tục...“Cảnh giới Thiên Võ sáu biến!”“Cảnh giới Thiên Võ bảy biến!”Chỉ trong thời gian một nén hương mà đan hải trong cơ thể Tần Ninh như rộng thêm một vòng, khí thế cũng mạnh hơn nhiều.Sau hai nén hương thì đã là cảnh giới Thiên Võ bảy biến.“Phù...”Lúc này, Tần Ninh thở ra một ngụm khí bẩn, mở hai mắt ra.“Ồ?”Thấy Lâm Vi Vũ cổ quái nhìn hắn, Tần Ninh nói: “Lên cảnh giới nào rồi?”“Cảnh giới Thiên Võ ba biến!”“Ba biến? Coi như tạm được!”, Tần Ninh gật đầu, đứng dậy, trực tiếp nhảy xuống.Lâm Vi Vũ nhìn Tần Ninh, bất ngờ nói: “Đây là cây sắt gì mà lạ thế? Mà sao ngươi biết nó có thể hỗ trợ tu hành? Hơn nữa, ngươi... từ bốn biến lên bảy biến, có đáng sợ quá không vậy!”“Cô nhóc nhà cô hỏi nhiều thật đấy!”Tần Ninh cười híp mắt nhìn cây cổ, nói: “Cô có nghe nói đến cây thế giới chưa?”Cây thế giới?Lâm Vi Vũ lắc đầu.Tần Ninh tiếp tục nói: “Ngũ Hành Thần Đằng thì sao?”“Có nghe đến rồi!”Lâm Vi Vũ vội vàng nói: “Ta nghe cha nói, Ngũ Hành Thần Đằng rất hiếm gặp trong thế giới này, nghe nói chỉ xuất hiện trong kỷ nguyên trước mà thôi, nhưng sau kỷ nguyên mới thì Ngũ Hành Thần Đằng chỉ còn cái danh, rất ít người gặp được”.“Nhưng ta nghe nói, nếu có được Ngũ Hành Thần Đằng thì sẽ sinh ra những thay đổi bất ngờ, mà đó cũng chỉ là nghe nói mà thôi...”

Lâm Vi Vũ kinh ngạc nhìn sang bên cạnh, nhưng Tần Ninh không hề ở đó nữa.

Lúc cô ta ngẩng đầu lên, thì thấy Tần Ninh ngồi trên thân cây, hai tay chắp vào tạo hình chữ thập, như đang lẩm bẩm cái gì đó, có vẻ là tu luyện.

Tần Ninh lúc này đúng là đang tu luyện.

Mà dần dần, những cành cây bên cạnh Tần Ninh uốn lại như ngón tay, khẽ khàng chạm vào thân thể hắn.

Mà mỗi khi nó lướt qua, cơ thể Tần Ninh như đang chậm rãi ngưng tụ một đoạn ánh sáng, dung hợp vào trong người hắn.

Cảnh tượng này nhìn thật sự rất kỳ lạ.

Khi những đường sáng kia lóe lên, cơ thể Tần Ninh giống như không ngừng tụ tập sức mạnh.

Mà khi tụ tập được một trăm đường sáng, khí hải xung quanh Tần Ninh đột nhiên biến chuyển mạnh mẽ, cuộn trào mà lên.

“Cảnh giới Thiên Võ năm biến rồi...”

Cảnh này khiến Lâm Vi Vũ kinh ngạc vạn phần.

Mặc dù cô ta dựa vào cành cây cổ quái này để nâng cấp bản thân lên cảnh giới Thiên Võ ba biến, nhưng Tần Ninh có cảnh giới cao hơn cô ta, ấy thế mà cũng dễ như trở bàn tay.

Người này nhìn không giống khổ tu gì cả, mà giống như... ăn hoa quả vậy.

Hơn nữa, sự biến động này vẫn còn đang tiếp tục...

“Cảnh giới Thiên Võ sáu biến!”

“Cảnh giới Thiên Võ bảy biến!”

Chỉ trong thời gian một nén hương mà đan hải trong cơ thể Tần Ninh như rộng thêm một vòng, khí thế cũng mạnh hơn nhiều.

Sau hai nén hương thì đã là cảnh giới Thiên Võ bảy biến.

“Phù...”

Lúc này, Tần Ninh thở ra một ngụm khí bẩn, mở hai mắt ra.

“Ồ?”

Thấy Lâm Vi Vũ cổ quái nhìn hắn, Tần Ninh nói: “Lên cảnh giới nào rồi?”

“Cảnh giới Thiên Võ ba biến!”

“Ba biến? Coi như tạm được!”, Tần Ninh gật đầu, đứng dậy, trực tiếp nhảy xuống.

Lâm Vi Vũ nhìn Tần Ninh, bất ngờ nói: “Đây là cây sắt gì mà lạ thế? Mà sao ngươi biết nó có thể hỗ trợ tu hành? Hơn nữa, ngươi... từ bốn biến lên bảy biến, có đáng sợ quá không vậy!”

“Cô nhóc nhà cô hỏi nhiều thật đấy!”

Tần Ninh cười híp mắt nhìn cây cổ, nói: “Cô có nghe nói đến cây thế giới chưa?”

Cây thế giới?

Lâm Vi Vũ lắc đầu.

Tần Ninh tiếp tục nói: “Ngũ Hành Thần Đằng thì sao?”

“Có nghe đến rồi!”

Lâm Vi Vũ vội vàng nói: “Ta nghe cha nói, Ngũ Hành Thần Đằng rất hiếm gặp trong thế giới này, nghe nói chỉ xuất hiện trong kỷ nguyên trước mà thôi, nhưng sau kỷ nguyên mới thì Ngũ Hành Thần Đằng chỉ còn cái danh, rất ít người gặp được”.

“Nhưng ta nghe nói, nếu có được Ngũ Hành Thần Đằng thì sẽ sinh ra những thay đổi bất ngờ, mà đó cũng chỉ là nghe nói mà thôi...”

Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… Lâm Vi Vũ kinh ngạc nhìn sang bên cạnh, nhưng Tần Ninh không hề ở đó nữa.Lúc cô ta ngẩng đầu lên, thì thấy Tần Ninh ngồi trên thân cây, hai tay chắp vào tạo hình chữ thập, như đang lẩm bẩm cái gì đó, có vẻ là tu luyện.Tần Ninh lúc này đúng là đang tu luyện.Mà dần dần, những cành cây bên cạnh Tần Ninh uốn lại như ngón tay, khẽ khàng chạm vào thân thể hắn.Mà mỗi khi nó lướt qua, cơ thể Tần Ninh như đang chậm rãi ngưng tụ một đoạn ánh sáng, dung hợp vào trong người hắn.Cảnh tượng này nhìn thật sự rất kỳ lạ.Khi những đường sáng kia lóe lên, cơ thể Tần Ninh giống như không ngừng tụ tập sức mạnh.Mà khi tụ tập được một trăm đường sáng, khí hải xung quanh Tần Ninh đột nhiên biến chuyển mạnh mẽ, cuộn trào mà lên.“Cảnh giới Thiên Võ năm biến rồi...”Cảnh này khiến Lâm Vi Vũ kinh ngạc vạn phần.Mặc dù cô ta dựa vào cành cây cổ quái này để nâng cấp bản thân lên cảnh giới Thiên Võ ba biến, nhưng Tần Ninh có cảnh giới cao hơn cô ta, ấy thế mà cũng dễ như trở bàn tay.Người này nhìn không giống khổ tu gì cả, mà giống như... ăn hoa quả vậy.Hơn nữa, sự biến động này vẫn còn đang tiếp tục...“Cảnh giới Thiên Võ sáu biến!”“Cảnh giới Thiên Võ bảy biến!”Chỉ trong thời gian một nén hương mà đan hải trong cơ thể Tần Ninh như rộng thêm một vòng, khí thế cũng mạnh hơn nhiều.Sau hai nén hương thì đã là cảnh giới Thiên Võ bảy biến.“Phù...”Lúc này, Tần Ninh thở ra một ngụm khí bẩn, mở hai mắt ra.“Ồ?”Thấy Lâm Vi Vũ cổ quái nhìn hắn, Tần Ninh nói: “Lên cảnh giới nào rồi?”“Cảnh giới Thiên Võ ba biến!”“Ba biến? Coi như tạm được!”, Tần Ninh gật đầu, đứng dậy, trực tiếp nhảy xuống.Lâm Vi Vũ nhìn Tần Ninh, bất ngờ nói: “Đây là cây sắt gì mà lạ thế? Mà sao ngươi biết nó có thể hỗ trợ tu hành? Hơn nữa, ngươi... từ bốn biến lên bảy biến, có đáng sợ quá không vậy!”“Cô nhóc nhà cô hỏi nhiều thật đấy!”Tần Ninh cười híp mắt nhìn cây cổ, nói: “Cô có nghe nói đến cây thế giới chưa?”Cây thế giới?Lâm Vi Vũ lắc đầu.Tần Ninh tiếp tục nói: “Ngũ Hành Thần Đằng thì sao?”“Có nghe đến rồi!”Lâm Vi Vũ vội vàng nói: “Ta nghe cha nói, Ngũ Hành Thần Đằng rất hiếm gặp trong thế giới này, nghe nói chỉ xuất hiện trong kỷ nguyên trước mà thôi, nhưng sau kỷ nguyên mới thì Ngũ Hành Thần Đằng chỉ còn cái danh, rất ít người gặp được”.“Nhưng ta nghe nói, nếu có được Ngũ Hành Thần Đằng thì sẽ sinh ra những thay đổi bất ngờ, mà đó cũng chỉ là nghe nói mà thôi...”

Chương 1093: “Có nghe đến rồi!”