“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện…

Chương 1105: Ngươi đừng quá cuồng vọng!”  

Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… Ông ta cũng không phải là một người không hiểu chuyện.Nếu tiếp tục ở lại đây e rằng tính mạng cũng khó giữ được.Người thanh niên mười tám mười chín tuổi trước mặt cũng không phải dạng thiện lương gì.Ngay cả một vị cao thủ cảnh giới Thông Thiên của Lệ gia, thằng nhóc này nói giết liền giết luôn.“Lâm Vi Vũ, cô cũng dẫn người của Kiếm Các rời khỏi đây đi!”Tần Ninh phất tay nói.Lâm Vi Vũ lúc này lo lắng nhìn Tần Ninh.“Ta chờ ngươi ở bên ngoài rừng Thận Mộng!”, Lâm Vi Vũ nói nhỏ một câu rồi dẫn theo người của Kiếm Các rời đi.Ánh mắt của Tần Ninh cuối cùng liếc qua Đỗ Triết của Đại Nhật Thần Giáo.“Tiểu Phi ở trong Đại Nhật Thần Giáo của các ngươi mạnh khoẻ, hôm nay ta tạm tha cho các ngươi một mạng, trở về nói với đám lão già ở Đại Nhật Thần Giáo dạy dỗ Tiểu Phi cho tốt!”Lúc này, vẻ mặt của Đỗ Triết rất hung dữ.“Cho dù có chết ở chỗ này thì cũng chỉ là rời khỏi rừng Thận Mộng mà thôi, tiểu tử, ta không tin người điều động linh khí có thể phá bỏ được lớp phòng ngự của nhục thể cảnh giới Hoá Thần của ta!”Đỗ Triết bây giờ dữ dằn nói.Nghe thấy lời này, Kiếm Phong Tuyết vốn đang chuẩn bị dời đi đột nhiên dừng bước.Lâm Vi Vũ vội vàng kéo Kiếm Phong Tuyết, thấp giọng nói: “Đi thôi đừng dừng lại!”“Ồ?”“Nếu như là bị người khác giết thì có thể chỉ là tỉnh mộng mà thôi, nhưng nếu là bị Tần Ninh giết chết thì chắc chắn là chết thật đấy!”Cái gì!Nghe thấy lời này, sắc mặt của Kiếm Phong Tuyết tái nhợt, vốn trong lòng vẫn còn đang do dự có nên liều mạng một lần không nhưng giờ khắc này đã hoàn toàn biến mất không sót một chút gì.Cái tên Tần Ninh này thật sự khiến người khác không thể nhìn thấu được.“Ồ? Ngươi cho rằng chết ở chỗ này thì chỉ là tỉnh mộng sao?”Khoé miệng Tần Ninh khẽ nhếch lên, ngẩng đầu nhìn Đỗ Triết.“Không ngờ qua mấy vạn năm, Đại Nhật Thần Giáo vẫn giữ tư thái ta là nhất giữa trời đất bao la này”.“Để cho ngươi đi ngươi lại không chịu đi, vậy thì ngươi chết ở chỗ này là được rồi”.“Hừ!”Đỗ Triết hừ một tiếng: “Bản toạ không tin sẽ thua dưới tay ngươi!”Đỗ Triết vừa nói xong lập tức sải bước đi ra, toàn thân từ trên xuống dưới toả ra khí tức mạnh mẽ, cuộn trào sục sôi.Đó mới chỉ là sức mạnh của cơ thể mà đã tràn đầy khí tức nổ tung rồi.

Ông ta cũng không phải là một người không hiểu chuyện.

Nếu tiếp tục ở lại đây e rằng tính mạng cũng khó giữ được.

Người thanh niên mười tám mười chín tuổi trước mặt cũng không phải dạng thiện lương gì.

Ngay cả một vị cao thủ cảnh giới Thông Thiên của Lệ gia, thằng nhóc này nói giết liền giết luôn.

“Lâm Vi Vũ, cô cũng dẫn người của Kiếm Các rời khỏi đây đi!”

Tần Ninh phất tay nói.

Lâm Vi Vũ lúc này lo lắng nhìn Tần Ninh.

“Ta chờ ngươi ở bên ngoài rừng Thận Mộng!”, Lâm Vi Vũ nói nhỏ một câu rồi dẫn theo người của Kiếm Các rời đi.

Ánh mắt của Tần Ninh cuối cùng liếc qua Đỗ Triết của Đại Nhật Thần Giáo.

“Tiểu Phi ở trong Đại Nhật Thần Giáo của các ngươi mạnh khoẻ, hôm nay ta tạm tha cho các ngươi một mạng, trở về nói với đám lão già ở Đại Nhật Thần Giáo dạy dỗ Tiểu Phi cho tốt!”

Lúc này, vẻ mặt của Đỗ Triết rất hung dữ.

“Cho dù có chết ở chỗ này thì cũng chỉ là rời khỏi rừng Thận Mộng mà thôi, tiểu tử, ta không tin người điều động linh khí có thể phá bỏ được lớp phòng ngự của nhục thể cảnh giới Hoá Thần của ta!”

Đỗ Triết bây giờ dữ dằn nói.

Nghe thấy lời này, Kiếm Phong Tuyết vốn đang chuẩn bị dời đi đột nhiên dừng bước.

Lâm Vi Vũ vội vàng kéo Kiếm Phong Tuyết, thấp giọng nói: “Đi thôi đừng dừng lại!”

“Ồ?”

“Nếu như là bị người khác giết thì có thể chỉ là tỉnh mộng mà thôi, nhưng nếu là bị Tần Ninh giết chết thì chắc chắn là chết thật đấy!”

Cái gì!

Nghe thấy lời này, sắc mặt của Kiếm Phong Tuyết tái nhợt, vốn trong lòng vẫn còn đang do dự có nên liều mạng một lần không nhưng giờ khắc này đã hoàn toàn biến mất không sót một chút gì.

Cái tên Tần Ninh này thật sự khiến người khác không thể nhìn thấu được.

“Ồ? Ngươi cho rằng chết ở chỗ này thì chỉ là tỉnh mộng sao?”

Khoé miệng Tần Ninh khẽ nhếch lên, ngẩng đầu nhìn Đỗ Triết.

“Không ngờ qua mấy vạn năm, Đại Nhật Thần Giáo vẫn giữ tư thái ta là nhất giữa trời đất bao la này”.

“Để cho ngươi đi ngươi lại không chịu đi, vậy thì ngươi chết ở chỗ này là được rồi”.

“Hừ!”

Đỗ Triết hừ một tiếng: “Bản toạ không tin sẽ thua dưới tay ngươi!”

Đỗ Triết vừa nói xong lập tức sải bước đi ra, toàn thân từ trên xuống dưới toả ra khí tức mạnh mẽ, cuộn trào sục sôi.

Đó mới chỉ là sức mạnh của cơ thể mà đã tràn đầy khí tức nổ tung rồi.

Phong Thần ChâuTruyện Converter, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh“Hê hê, Tần Ninh thiếu gia, không ngờ, ngươi cũng có ngày thê thảm như thế này?”“Haiz, cái gì mà thiên tài thức tỉnh Tinh Môn? Không còn Tinh Môn thì cũng không phải là thiên tài nữa rồi. Ở nội thành Lăng Vân, Tần gia sao có thể so được với phủ Lăng gia thành chủ của chúng ta được!” “Chắc là tới ngày mai, tin tức này sẽ lan truyền khắp nơi, đến lúc đó cứ đợi chuyện cười là được rồi, ha ha…”Lúc này, hai tên hộ vệ không kiêng nể gì mà bàn luận, chẳng hề để ý tới thiếu niên đang chảy máu đầm đìa trên mặt đất kia là sống hay đã chết.Rắc rắc… Tiếng sấm cuồn cuộn, chớp nổ kinh hoàng, gió giật bão cuốn đám lá rụng tung bay khắp đất trời.Giờ phút này, thiếu niên đã nằm rạp trên mặt đất, khuôn mặt trắng trẻo, sạch sẽ đã ướt đẫm máu tươi, thân thể run rẩy không ngừng, chỗ nào cũng đang chảy máu.“Lăng Thế Thành!” “Lăng Thiên!”Thiếu niên nghiến răng, run rẩy, miệng phun ra máu nhưng vẫn sống chết gằn giọng thốt lên hai cái tên này.Tí tách, tí tách…Dưới cơn mưa tầm tã, chớp nổ sấm rền, xuất hiện… Ông ta cũng không phải là một người không hiểu chuyện.Nếu tiếp tục ở lại đây e rằng tính mạng cũng khó giữ được.Người thanh niên mười tám mười chín tuổi trước mặt cũng không phải dạng thiện lương gì.Ngay cả một vị cao thủ cảnh giới Thông Thiên của Lệ gia, thằng nhóc này nói giết liền giết luôn.“Lâm Vi Vũ, cô cũng dẫn người của Kiếm Các rời khỏi đây đi!”Tần Ninh phất tay nói.Lâm Vi Vũ lúc này lo lắng nhìn Tần Ninh.“Ta chờ ngươi ở bên ngoài rừng Thận Mộng!”, Lâm Vi Vũ nói nhỏ một câu rồi dẫn theo người của Kiếm Các rời đi.Ánh mắt của Tần Ninh cuối cùng liếc qua Đỗ Triết của Đại Nhật Thần Giáo.“Tiểu Phi ở trong Đại Nhật Thần Giáo của các ngươi mạnh khoẻ, hôm nay ta tạm tha cho các ngươi một mạng, trở về nói với đám lão già ở Đại Nhật Thần Giáo dạy dỗ Tiểu Phi cho tốt!”Lúc này, vẻ mặt của Đỗ Triết rất hung dữ.“Cho dù có chết ở chỗ này thì cũng chỉ là rời khỏi rừng Thận Mộng mà thôi, tiểu tử, ta không tin người điều động linh khí có thể phá bỏ được lớp phòng ngự của nhục thể cảnh giới Hoá Thần của ta!”Đỗ Triết bây giờ dữ dằn nói.Nghe thấy lời này, Kiếm Phong Tuyết vốn đang chuẩn bị dời đi đột nhiên dừng bước.Lâm Vi Vũ vội vàng kéo Kiếm Phong Tuyết, thấp giọng nói: “Đi thôi đừng dừng lại!”“Ồ?”“Nếu như là bị người khác giết thì có thể chỉ là tỉnh mộng mà thôi, nhưng nếu là bị Tần Ninh giết chết thì chắc chắn là chết thật đấy!”Cái gì!Nghe thấy lời này, sắc mặt của Kiếm Phong Tuyết tái nhợt, vốn trong lòng vẫn còn đang do dự có nên liều mạng một lần không nhưng giờ khắc này đã hoàn toàn biến mất không sót một chút gì.Cái tên Tần Ninh này thật sự khiến người khác không thể nhìn thấu được.“Ồ? Ngươi cho rằng chết ở chỗ này thì chỉ là tỉnh mộng sao?”Khoé miệng Tần Ninh khẽ nhếch lên, ngẩng đầu nhìn Đỗ Triết.“Không ngờ qua mấy vạn năm, Đại Nhật Thần Giáo vẫn giữ tư thái ta là nhất giữa trời đất bao la này”.“Để cho ngươi đi ngươi lại không chịu đi, vậy thì ngươi chết ở chỗ này là được rồi”.“Hừ!”Đỗ Triết hừ một tiếng: “Bản toạ không tin sẽ thua dưới tay ngươi!”Đỗ Triết vừa nói xong lập tức sải bước đi ra, toàn thân từ trên xuống dưới toả ra khí tức mạnh mẽ, cuộn trào sục sôi.Đó mới chỉ là sức mạnh của cơ thể mà đã tràn đầy khí tức nổ tung rồi.

Chương 1105: Ngươi đừng quá cuồng vọng!”